Thật ra không phải không muốn tha thứ, chỉ là mỗi khi Đàm Vũ muốn tha thứ thì luôn có chuyện khác xảy ra, ví dụ như lần trước, khi cô định tha thứ cho anh, lại vô tình nhìn thấy đoạn video do fans cp Thần Viện cắt ghép.
Trong video, Tiêu Thần trìu mến nhìn Tống Viện, quá nhiều tình cảm trong đó, khiến cô cảm thấy đau khổ trong lòng, càng khiến cô nghi ngờ động cơ của anh.
Còn có lần này, cô thực sự bị anh làm cho ngạc nhiên nhưng ai mà ngờ trên mạng lại xuất hiện cảnh tượng đó, lúc nhìn thấy trong lòng cô liền khó chịu, chỗ nào cũng đau, điều duy nhất có thể giảm đau khổ chính là anh phải đau hơn cô.
Tiếng sấm lại vang lên, Đàm Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa đập vào cửa sổ thủy tinh, phát ra những tiếng nặng nề, dường như từng âm thanh đều rơi vào trong lòng cô.
Tề Duyệt nói: "Tiểu Vũ, đừng làm khó bản thân quá. Chị phải biết rằng bỏ qua cho người khác cũng giống như buông tha cho chính mình. Trước đây em luôn khuyên chị không nên tha thứ cho Tiêu Thần nhưng kể từ khi em quen Thường Bân, em thường nghĩ rằng thật ra rất khó để ghét một người mà mình từng thích, vì vậy hãy buông tha cho bản thân đi."
Đàm Vũ nói: "Được."
Kết thúc cuộc gọi, cô nhìn khung cảnh tối đen xung quanh, chìm vào suy nghĩ, những năm tháng ở cô nhi viện là những năm tháng đau buồn nhất đối với cô, cô tuổi còn nhỏ, nhìn cũng rất gầy yếu, thường xuyên bị những đứa trẻ lớn hơn khác bắt nạt, rất nhiều lần bị nhốt vào gác lửng.
Khi đó trong viện có rất nhiều đứa trẻ, viện trưởng rất bận rộn, không thể lập tức phát hiện ra cô không ở đó, có khi sẽ bị nhốt một ngày, lần nghiêm trọng nhất, cô bị nhốt hai ngày, sau khi ra ngoài liền hôn mê.
Ngày hôm sau cô tỉnh lại, viện trưởng ôm cô vào lòng an ủi, cô không khóc cũng không làm ầm ĩ, sau khi trải qua chuyện như vậy, ai cũng cho rằng cô sẽ sợ bóng tối nhưng vừa hay ngược lại, cô đột nhiên không còn sợ bóng tối nữa, thậm chí còn rất thích bóng tối.
Bởi vì trong bóng tối sẽ không có ai có thể nhìn thấy sự yếu ớt của cô, không ai có thể cười nhạo cô, cho dù cô có khóc cũng không có ai biết.
Giống như bây giờ, cho dù mắt cô đã ướt nhòe nhưng không có ai có thể nhìn thấy.
Điện thoại đột ngột reo lên, có người đã gửi cho cô một tin nhắn wechat. Cô nhấp vào, ở trên cùng là một ảnh đại diện quen thuộc.
Tiêu Thần gửi tới, nhắc nhở cô đóng cửa ra vào và cửa sổ, đắp chăn cho kĩ.
Cô không trả lời, cứ như thế ngây ra nhìn.
Không lâu sau, một tin nhắn wechat khác lại gửi đến, vẫn là của Tiêu Thần, lần này là một đoạn dài.
[Tiểu Vũ, anh thuận buồm xuôi gió hơn hai mươi năm, chưa từng mất đi thứ gì nhưng lại mất đi em, người mà anh thích nhất. Anh hình như chưa bao giờ nghiêm túc nói với em ba chữ này, bây giờ anh nói, anh thích em, rất thích, thích đến mức không nhìn thấy em cũng đau đến không thể nào hít thở được. Anh đã làm một chuyện sai trái, còn là một chuyện sai trái không thể tha thứ nhưng anh vẫn muốn xin sự tha thứ của em.]
[Tiểu Vũ, tha thứ cho anh được không? Anh đảm bảo sau này sẽ đối xử tốt với em, anh đảm bảo bằng mạng sống của mình.]
[Chuyện trên hotsearch là giả, anh không ở cùng bất kỳ người phụ nữ nào, chứ đừng nói là đi khách sạn với cô ta. Trái tim anh luôn ở chỗ của em, bây giờ là vậy, tương lai cũng sẽ như vậy, cho dù chết đi cũng vậy. Anh rất khốn nạn, làm rất nhiều chuyện khiến em đau lòng, anh muốn bù đắp, muốn đối xử tố với em, cho anh một cơ hội đi, được không?]
[Còn nhớ khi em mới vào nhà họ Tiêu, người lớn trong nhà đều khen em nói rằng cô bé này ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, sau này lớn lên ai cưới được là có phúc lắm, anh muốn làm người có phúc này.]
[Tiểu Vũ, em đừng vội từ chối anh, được không?]
[Em nói em thích bóng tối nhưng làm gì có ai thật sự thích bóng tối, anh biết em chỉ muốn dùng bóng tối để che giấu sự yếu đuối của mình, anh muốn trở thành người đứng sau lưng em, làm chỗ dựa cho em mọi lúc mọi nơi.]
[Không phải em thích nhà sao? Anh muốn cho em một mái nhà, trong đó mang hơi ấm tình cảm.]
[Tiểu Vũ, có thể cho chúng ta một tương lai không?]
...
Tiêu Thần viết rất nhiều, đôi mắt của Đàm Vũ dần trở nên ướt, lông mi run rẩy, nước mắt tràn ra từ khóe mắt, nói không cảm động là nói dối, dù sao thì cũng từng yêu sâu đậm nhưng khi nói đến tha thứ, lại có chút sợ hãi.
Lỡ như, lỡ như tất cả những điều này chỉ là ý nghĩ bất chợt của anh thì sao.
Lỡ như, qua vài ngày anh hối hận rồi sao.
Lỡ như…
Quá nhiều điều lỡ như, cản trở bước tiến của Đàm Vũ, cô đọc xong mà rơm rớm nước mắt, cuối cùng không trả lời gì cả.
Trời mưa suốt đêm, Tiêu Thần đã đợi trong xe cả đêm, từ tràn đầy kỳ vọng lúc đầu đến thất vọng về sau, Đàm Vũ cô vẫn không nói gì cả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!