Thời gian giống như ngừng trôi, ánh sáng thấp thỏm, Tiêu Thần đứng yên tại chỗ, cúi đầu nhìn Đàm Vũ, khi anh nghĩ rằng cô sẽ không trả lời, anh đã nghe thấy cô nói: "Đúng vậy, tôi ghét anh, ngay cả trong giấc cũng ghét."
Đàm Vũ chậm rãi ngước mắt lên, trong mắt còn có một mảnh đỏ rực, cô nói: "Tiêu Thần, tôi ghét anh, cho nên… Anh đừng xuất hiện ở trước mặt tôi nữa."
Người Tiêu Thần khẽ run, giống như không nghĩ tới sẽ nghe được câu trả lời như vậy, bả vai chùng xuống, người giống như bị sét đánh trúng, nguyên một lúc lâu không nói gì.
Ánh nắng lững lờ, chiếu xuống khuôn mặt anh, phản chiếu đôi mắt đỏ hoe của anh, nhìn kỹ vẫn còn hơi ẩm ướt, anh rất đau buồn, nỗi đau trong lòng càng tăng lên, mi mắt nặng trĩu, giống như muốn rơi xuống.
Nhưng lại không muốn Đàm Vũ coi thường mình, đành gượng cười nói: "Hôm nay thời tiết rất đẹp, anh cùng em ra ngoài đi dạo."
Đàm Vũ trừng mắt nhìn hắn: "Anh không nghe thấy tôi vừa mới nói gì sao?"
Tiêu Thần ngắt lời cô: "Đúng rồi, cháo của anh còn chưa nấu xong, anh đi xem trước đi đã."
Nói xong, anh xoay người rời đi.
Đàm Vũ gọi anh: "Tiêu Thần, tôi nói tôi ghét anh, cho dù là trong mơ cũng ghét anh, anh không nghe thấy sao?"
Tiêu Thần người cứng ngắc đứng tại chỗ, anh nghe thấy rồi nhưng cho dù đã nghe thấy thì sao? Không phải chỉ là ghét thôi sao, anh không để ý.
Chỉ cần có thể nhìn thấy cô như thế này, có thể nấu bữa sáng cho cô, ghét anh cũng không sao cả.
"Ừm, nghe thấy rồi." Tiêu Thần đưa lưng về phía Đàm Vũ trả lời.
"Nghe thấy rồi vẫn còn muốn như vậy sao?" Đàm Vũ không biết nên giận anh hay giận chính mình, cô vén chăn xuống giường, đứng trước mặt anh, vẻ mặt kiên quyết nói: "Vậy anh vẫn không rời đi."
"Anh không nói anh sẽ đi." Tiêu Thần nói: "Anh từng nói, anh muốn chăm sóc em."
"Tôi cũng nói rồi, tôi không cần." Đàm Vũ nhướng mày: "Không chỉ bây giờ không cần, sau này cũng sẽ không cần."
Tiêu Thần không chịu được ánh mắt quả quyết như vậy của cô nhìn anh, như vậy khiến anh rất đau, đau đến ngạt thở, ho nhẹ một tiếng: "Anh đi xem cháo trước đã."
Đàm Vũ vươn tay ngăn anh lại: "Sau khi ăn sáng xong anh có thể rời đi."
Lời nói này rất quen thuộc, Tiêu Thần lúc trước không chỉ nói một lần với Đàm Vũ lời tương tự như vậy: "Em đi đi, chỗ của anh không hoan nghênh em."
"Đừng xuất hiện ở trước mặt anh, anh không muốn nhìn thấy em."
"Em vẫn không hiểu anh sao. Anh thích Tống Viện, không phải em."
"Sao em còn chưa đi, anh nói rồi, anh không muốn gặp em."
"Em không nghe thấy lời anh sao, cứ phải ở bên anh sao?"
"Đi đi, em đi rồi thì em vẫn là em gái tốt của anh. Ở lại đây chỉ khiến tất cả chúng ta đều khổ sở."
"... Anh sẵn sàng chịu đựng em, đó là vì nể mặt mẹ anh, Đàm Vũ, đừng làm người khác quá thất vọng."
"…"
Những lời này giống như rành rành trước mắt nhưng người nói đã được thay đổi, Đàm Vũ lặp lại chính xác những gì mà Tiêu Thần đã từng nói với cô ngày hôm đó, nhìn khuôn mặt anh từ trắng bệch trở nên tái nhợt, trong lòng có một chút kỳ lạ, thoáng qua rồi biến mất, cô vẫn chưa tóm được lấy thì đã biến mất rồi.
Tiêu Thần chưa nghe xong, nghe được một nửa thì điện thoại reo lên, giọng anh run run nói: "Anh, anh đi nghe điện thoại đã, em cũng đi ra đi."
Dứt lời, anh bỏ đi như chạy trốn.
Sau khi Đàm Vũ đi ra cũng không thấy người ở trong phòng khách, nhà bếp cũng không có, cô tùy ý liếc nhìn cửa, nơi đó phản chiếu một bóng mờ mờ, không lâu sau liền vang lên giọng nói của Tiêu Thần.
Anh đang ở ngoài cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!