Chương 13: (Vô Đề)

Mấy ngày nay, ngoài việc bận rộn quay quảng cáo, Ngô Hà còn làm một việc nữa, cô ta tìm người theo dõi Chu Diễn để xem xem anh có qua lại bí mật với người phụ nữ nào không.

Chu Diễn rất giữ bí mật về mặt này, theo dõi một tuần mới bị phát hiện.

Chỉ là trong khoảnh khắc cầm được bức ảnh, Ngô Hà đã rất tức giận, cô ta làm sao mà ngờ được, người ở bên cạnh Chu Diễn lại là Tống Viện cơ chứ.

Thì ra người đàn ông gió mát trăng thanh như Chu Diễn lại thích loại người như Tống Viện.

Ngô Hà rất tức giận, đập phá toàn bộ đồ đạc bên trong căn phòng, trợ lý Tiểu Huệ không biết đã xảy ra chuyện gì, bước tới để an ủi cũng bị Ngô Hà tát một cái.

Ngô Hà dường như đã phát điên, nhìn bản thân mình trong gương với đôi mắt đỏ ngầu và lẩm bẩm với chính mình: "Tống Viện, tôi sẽ không để cô sống yên ổn đâu."

Tống Viện nghe ra là giọng nói của Ngô Hà, lông mày cô hơi nhăn lại một chút, oán hận nói: "Đúng vậy, tôi tuyệt vời như thế đấy."

Nói xong, cô còn cười khinh thường.

Tiếng cười rất chói tai, Ngô Hà hừ lạnh: "Cô đắc ý cái gì? Cô cho rằng Chu Diễn thật sự thích cô hả?"

Tống Viện nghe ra được vài thông tin từ trong câu nói của Ngô Hà, thứ nhất, Ngô Hà đã biết chuyện của cô và Chu Diễn, thứ hai, Ngô Hà rất không vui, thứ ba, thái độ của Ngô Hà đối với Chu Diễn, hoàn toàn không có điềm tĩnh như Chu Diễn nói.

Quan hệ của Tống Viện và Chu Diễn từ trước đến nay đều không phải lén lút, cho dù có biết đi chăng nữa thì làm sao.

Cô chế nhạo: "Chu Diễn không thích tôi, thì cũng không bao giờ thích cô đâu, chị Ngô à."

Cô dừng một lát lại nói: "À, quên mất, cô không thích người khác gọi cô là chị."

Ngô Hà lạnh giọng ra lệnh: "Tống Viện, tôi mặc kệ cô có ý đồ gì, cô tránh xa Chu Diễn ra một chút."

"Dựa vào đâu mà tôi phải nghe cô nói?" Tống Viện giễu cợt: "Cô là cái thá gì?"

"Cô…" Ngô Hà sắp nổi giận, bỗng nhiên cô ta nhớ ra cái gì đó, lập tức thay đổi thái độ và nói với giọng điệu kiêu ngạo: "Xem ra còn có chuyện mà cô chưa biết."

"Có gì thì nói nhanh đi." Tống Viện gần hết kiên nhẫn để nói chuyện điện thoại với cô ta, lười nghe cô ta nói nhảm.

"Về giải Kim Phi." Ngô Hà cúi đầu thổi thổi móng tay mới làm, nhìn màu sắc trên đó và nhếch khóe môi: "Muốn biết không?"

Cô ta muốn Tống Viện phát điên, cố tình dụ cô.

Con người Tống Viện rất thích chống lại người khác, cô càng muốn treo tôi, tôi càng không để ý, không phải là giải Kim Phi dành cho nữ diễn viên xuất sắc nhất à, lần này không giành được, lần sau cố gắng hơn là được thôi.

Tại sao phải ở đây nghe Ngô Hà xoi mói.

Cô không đợi Ngô Hà nói tiếp, cười thầm rồi cúp luôn điện thoại, đề phòng cô ta gọi lại, cô thẳng thắn kéo một cái cho cô ta vào danh sách đen.

Làm xong mấy việc này, tâm trạng cô cảm thấy rất sảng khoái.

Sau khi Ngô Hà nhận được giải thưởng, trong giới có rất nhiều người tranh nhau nịnh bợ, Tống Viện khinh thường nhất là kiểu này, có bản lĩnh thì lấy kỹ năng diễn xuất để nói chuyện.

Đúng lúc Cao Tùng gọi điện thoại đến, cô nhận điện thoại rồi nói một vài vấn đề công việc, cô thuận miệng hỏi: "Anh Tùng, giải Kim Phi có chuyện gì đằng sau không?"

Cao Tùng nghe không hiểu lắm: "Cái gì?"

Tống Viện giải thích: "Chính là gian lận hay gì đó không."

Cao Tùng phủ nhận: "Giải Kim Phi cũng không phải là giải gì lớn, ai lại làm những việc gian lận ngu ngốc này, không có."

Tống Viện nghĩ lại thấy cũng phải, dù sao cũng là bỏ phiếu trực tuyến, nếu thật sự gian lận thì phải tốn rất nhiều tiền.

Ông chủ của Ngô Hà lại chịu chi hả?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!