Chương 12: (Vô Đề)

Chu Diễn có chút sững sờ, lông mày cau lại, khẽ nói: "Tống Viện."

Tống Viện nhận ra sự không kiên nhẫn trong giọng nói của anh, cô khẽ hừ: "Làm sao, không được sao?"

Anh biết cô không thích Ngô Hà nhưng vẫn nhiều lần gặp mặt cô ta, không để ý đến cảm xúc của cô.

Chu Diễn không biết tại sao Tống Viện giận dỗi, anh nới lỏng cà vạt, mặt vô cảm nói: "Nói địa chỉ đi, anh tới đón em."

"Anh không nghe thấy sao?" Tống Viện nói: "Em đang l*m t*nh, không có thời gian trở về."

"Tống Viện." Chu Diễn cao giọng, trong con ngươi đen như mực cuộn trào lửa giận, anh trầm giọng nói lần nữa: "Em ở đâu?"

"..." Tống Viện không đáp.

Xung quanh im lặng, một lúc sau, Chu Diễn khẽ rít lên một tiếng.

Âm thanh đó được truyền đến tai Tống Viện qua điện thoại, cô không khỏi cảm thấy lo lắng.

"Có chuyện gì với anh vậy?"

"Tay bị thương."

"Có nghiêm trọng không?"

"... Tạm ổn."

"Tạm ổn là sao?"

"Là có thể chịu được."

Tống Viện nghe vậy không khỏi tức giận, cô dặn dò anh vài câu rồi báo địa chỉ.

Chu Diễn nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đang dần tối lại, cười khẽ, anh luôn biết cách khiến Tống Viện chịu thua.

Tiểu Thôi đợi Chu Diễn nói chuyện điện thoại xong mới đưa một cái túi tới: "Giám đốc Chu, của anh đây."

Bên trong là một bộ quần áo mới toanh, Chu Diễn mắc hội chứng sợ bẩn nên phải mua một bộ đồ mới.

Anh vừa thay quần áo vừa bảo tài xế đỗ xe, kêu Tiểu Thôi xuống xe mua thuốc mỡ và băng gạc.

Tiểu Thôi ngạc nhiên: "Giám đốc Chu, anh bị thương sao?"

Chu Diễn nói: "Ừ."

Tiểu Thôi gãi đầu rồi đẩy cửa bước xuống xe, lúc đóng cửa còn liếc ra đằng sau, giám đốc Chu bị thương ở đâu vậy? Tại sao anh ấy lại không biết.Từ khi Tống Viện cúp điện thoại, đầu óc cô trở nên lơ đãng, không ngừng suy nghĩ xem Chu Diễn có bị thương nặng hay không, không biết có chuyện gì xảy ra hay không.

Cô thỉnh thoảng nhìn xuống đồng hồ, cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm.

Thấy vậy, Tiểu Vinh hỏi: "Chị Viện, chị bị sao vậy?"

Tống Viện nói: "Không có việc gì."

Nhưng vẻ mặt của cô thật sự không giống như không có gì, Tiểu Vinh nghi ngờ nhìn cô, không bao lâu sau, cô ấy hiểu ra.

Tiểu Vinh nhìn chiếc xe đậu bên ngoài, hỏi: "Là giám đốc Chu ạ?"

Tống Viện gật đầu: "Nói với anh Tùng hộ chị, chị đi trước."

Tiểu Vinh lại hỏi: "Chị Viện, chị tha thứ cho giám đốc Chu dễ dàng như vậy sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!