Chương 11: (Vô Đề)

Tống Viện híp mắt nhìn chằm chằm vài giây, cô cho rằng là bị chơi khăm, khẽ cười một tiếng, vừa định ném điện thoại sang một bên thì lại có tin nhắn gửi tới.

Lần này là một bức ảnh.

Nhà hàng phương Tây, khung cảnh rất tao nhã, vị trí gần cửa sổ có một người phụ nữ ngồi, người phụ nữ này mặc một chiếc váy ngắn gợi cảm, phần ngực căng đến mức như sắp xé rách bộ váy.

Khóe miệng cô ta khẽ nhếch lên, giơ ly rượu lên đối diện với camera, bày ra một nụ cười thâm ý.

Tống Viện chửi thề, không nhìn rõ diện mạo của người này, cô dí sát mắt vào điện thoại để nhìn kỹ hơn.

Ôi.

Đó là Ngô Hà. Tống Viện nhướng mày, không hiểu Ngô Hà đang làm trò gì.

Có lẽ có một điểm có thể khẳng định chính là mặc kệ cô ta làm khùng làm điên cái gì, cô cũng không muốn để ý tới cô ta.

Cùng lúc đó, màn hình điện thoại di động tắt đi, âm báo tin nhắn lại vang lên, Tống Viện mở màn hình điện thoại di động ra.

Tin nhắn hiển thị: Giám đốc Chu cũng sắp tới nơi rồi, cô không muốn đến xem sao?

Con nhỏ ăn mặc hở hang đó đang khiêu khích cô, ánh mắt Tống Viện híp lại, Ngô Hà đang nói cho cô biết, người ăn tối cùng cô ta là Chu Diễn.

Tống Viện không tin, Ngô Hà có đức hạnh gì thì cô biết rõ nhất, Chu Diễn làm sao có thể hết lần này đến lần khác vì cô ta mà làm cho mình thất vọng được.

Cô ném điện thoại sang một bên, chậm rãi trượt xuống sô pha, cô ôm đầu gối ngồi xổm trên mặt đất, cằm đặt trên mu bàn tay, mắt cô rủ xuống.

Ngô Hà hẹn Chu Diễn sao?

Không, không thể nào.

Anh nói rằng họ liên lạc chỉ vì nhu cầu công việc.

Chờ đã, chờ đã.

Chu Diễn và Ngô Hà có công việc gì cần gặp chứ?

Chẳng lẽ…

Có một ý nghĩ đáng sợ xuất hiện, Tống Viện lắc đầu. Không, không, không, Chu Diễn không thể nào thích một người phụ nữ như Ngô Hà được.

Một ngàn lý do nói cho Tống Viện biết, Chu Diễn không thể nào thích Ngô Hà được.

Nhưng luôn có lý do thứ một ngàn lẻ một xé nát giả thiết đó, người như Chu Diễn, căn bản không ai có thể ép buộc được anh, trừ phi chính anh tình nguyện.

Vì vậy…

Anh thật sự hẹn Ngô Hà ăn tối sao?

Một khi ảo tưởng của con người được mở ra, trừ khi bạn nhìn thấy tận mắt, nếu không nó sẽ không thể dừng lại được.

Trước khi Tống Viện ra khỏi cửa, cô lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Chu Diễn, cô hy vọng anh có thể giải thích rõ ràng, cũng hy vọng anh nói cho cô biết, anh đang ở công ty.

Điện thoại kết nối đã lâu nhưng bên kia không nghe máy, trong tình thế cấp bách, cô gọi điện thoại đến văn phòng của anh.

Cuộc gọi do một người phụ nữ nhận, là trợ lý của Chu Diễn, cô ấy nói với Tống Viện, giám đốc Chu đã đi ra ngoài với thư ký Thôi.

Tống Viện thuận miệng hỏi có chuyện gì.

Nữ trợ lý nói anh đã hẹn ăn tối với người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!