Cái tát này đúng là rất vang, giống như tiếng sấm vậy. Tiểu Thôi ngạc nhiên đến phát run, trong mắt tràn ngập vẻ khó tin.
Giám, giám đốc Chu bị đánh?
Đệt! Đệt! Đệt!
Mẹ nó, cô Tống đúng là mạnh mẽ!
Ngón tay run rẩy khiến chìa khóa rơi xuống đất, anh ấy cúi người nhặt lên. Lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt của Chu Diễn, anh ấy không nhịn được rùng mình.
"Giám đốc Chu…"
"Cút!" Chu Diễn lạnh lùng nói.
Tiểu Thôi bị dọa vội vàng quay người chạy ra cổng, mãi tới khi lên xe, chân anh ấy vẫn còn đang run rẩy. Trong đầu hiện lên cảnh tượng lúc nãy, anh ấy đã có thêm nhận thức mới về Tống Viện.
Vốn tưởng rằng cô là một con cừu có tính cách hài hòa, dịu dàng nhưng không ngờ cô là một chú cáo nhỏ, tính cách hài hòa, dịu dàng đó chỉ là vỏ bọc giả dối của cô thôi.
Không biết giám đốc Chu sẽ đối phó với cô Tống thế nào?
Mặc dù nghi ngờ nhưng anh ấy không dám ở lại quá lâu, khởi động xe xong bèn rời đi.
Tống Viện cũng bị cái tát đó làm cho ngây người. Nói thật, cô không muốn đánh anh nhưng vào giây phút khi tay hạ xuống đó, cơn giận trong lòng cô giảm đi rất nhiều.
Nhất là sau khi nhìn thấy vết ngón tay đỏ tươi trên mặt anh, cô còn cảm thấy vui vẻ trong lòng nữa.
Ai bảo anh luôn khiến cô phải tức giận, bị đánh đúng là đáng đời.
Chu Diễn nhìn cô, không hề để lỡ tia sáng kỳ lạ lóe lên rồi biến mất trong mắt cô. Tay anh dùng sức hơn, bóp mạnh cánh tay cô một cái, lạnh lùng nói: "Chơi vui không?"
Trong mắt Chu Diễn, cái tát đó là do Tống Viện cố ý, nếu không tại sao tay lại hạ xuống ngay mặt như vậy chứ?
Chơi vui không?
Ừm, đúng là rất vui.
Trong lòng Tống Viện nghĩ vậy nhưng ngoài miệng lại nói khác, cô giải thích: "Em không cố ý."
Chu Diễn hừ mũi, mắt hơi cụp xuống, che đi ánh mắt sắc bén: "Không cố ý mà có thể đánh mạnh vậy à?"
Dừng một lát, anh nói tiếp: "Vậy nếu cố ý thì chẳng phải mặt anh sẽ hỏng luôn sao? Hả?"
Mặc dù bình thường anh lạnh lùng nhưng rất ít khi nói chuyện với cô bằng dáng vẻ này. Tính ra thì đây là lần đầu tiên anh như vậy, không biết Tống Viện chột dạ hay sợ mà cơ thể bất giác run lên.
"Em thật sự không cố ý mà, anh tin không thì tùy."
Cứ bế như vậy nói chuyện thật sự không phải cách nói chuyện ổn thỏa, Chu Diễn không muốn đứng đây nói nhảm với cô. Anh nhấc chân đi vào trong nhà, vừa đi vừa nói: "Tống Viện, anh sẽ cho em biết kết quả khi chọc giận anh là gì?"
Sau đó Tống Viện mới tự mình được trải nghiệm cái mà anh gọi là "hậu quả" ấy, cổ họng khàn đặc, đau đến mức không nói được, cơ thể như được móc lên một chiếc giá, chỗ nào cũng đau nhức.
Quan trọng nhất là vết thắt trên cổ tay, một dấu vết đỏ tươi như một chiếc vòng tay được đặt làm riêng, nhìn trông hơi ghê người.
Điều khiến cô phải run rẩy nhất là, ánh mắt anh nhìn cô như muốn nuốt cô vào bụng vậy.
Có điều, anh đúng là đã ăn cô thật, ăn sạch sẽ không để lại chút gì. Anh còn giữ lấy cô, bắt cô phải xin tha.
Ban đầu cô còn có thể kiên trì không mở miệng nhưng cuối cùng thật sự không chịu được nữa. Ngón tay anh giống như mang theo lửa, chạm đến đâu là nơi đó bỏng rát.
Cô bị đốt cháy từ trong ra ngoài, sau khi xong việc cô còn không trở mình được chứ đừng nói là đi tắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!