"Ôi, bà cô của tôi ơi, đừng xem điện thoại nữa, mau mau mau, đã đến lúc lên thảm đỏ rồi." Quản lý Cao Tùng khẽ thúc giục, hôm nay là lễ trao giải Kim Phi, với tư cách là nghệ sĩ lọt vào vòng chung kết, Tống Viện có cơ hội rất lớn để giành được giải thưởng Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất đêm nay.
Cho nên Cao Tùng rất coi trọng việc này, anh ấy tháo lỏng nơ: "Khả năng cao là em sẽ thắng, lát nữa lúc lên sân khấu đừng lo lắng, cứ nói theo lời phát biểu của chúng ta đã chuẩn bị trước là được, yên tâm, chắc chắn không có vấn đề."
Tống Viện không trả lời, cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, chắc chắn có chuyện khiến cô để ý hơn là đoạt giải.
"Này, hoàn hồn đi." Cao Tùng đưa tay lắc lư trước mắt cô: "Rốt cuộc em đang chờ điện thoại của ai vậy?"
Chờ ai ư?
Còn có ai khác ngoài anh chứ.
Trợ lý Tiểu Vinh ở bên cạnh khẽ ra dấu: "Giám đốc Chu."
Cao Tùng nhất thời hiểu ra, cũng đúng, trên đời này ngoại trừ giám đốc Chu thì ai còn có thể khiến Tống Viện nhớ nhung như vậy chứ. Nhưng hình như anh nghe nói…
Anh ấy khẽ hắng giọng: "Chắc hẳn là giám đốc Chu đang có nhiều việc, nếu không nhất định anh ấy sẽ gọi lại cho cô. "
Tống Viện chậm rãi ngẩng đầu, ngước lên nhìn anh ấy, không biết cô nói cho người khác nghe hay là nói cho chính mình nghe: "Đúng, anh ấy có việc. "
Click vào WeChat, lịch sử trò chuyện của hai người dừng lại ở tối qua, cô hỏi: [Khi nào anh về?].
Chu Diễn dường như đang bận, anh vẫn không về.
Đầu ngón tay trắng nõn của cô trượt lên, tin nhắn WeChat trước đó là buổi trưa ba ngày trước.
Cô hỏi: [Anh đang bận à?]
Chu Diễn trả lời lúc mười một giờ đêm.
[Ừ.]
Phía trên là một tấm ảnh tuần trước cô không cẩn thận bị thương ở ngón tay gửi cho anh, lần đó phải đến đêm muộn anh mới về.
[Em bị thương sao? Bảo Tiểu Thôi đi cùng em đến bệnh viện đi.]
Tiểu Thôi là thư ký của Chu Diễn, anh ấy phụ trách chuyện cơm áo gạo tiền của anh.
Cô trả lời: [Không sao đâu, em đã đến đó rồi.]
Sau đó anh không nhắn nữa.
Tiếp theo là tin nhắn WeChat tuần trước cô gửi cho anh, đây là phong cách thời trang của cô trong bộ phim mới, cô cố ý chụp ảnh gửi cho anh, hỏi: [Em đẹp không?]
Anh trả lời rất ngắn gọn.
[Đẹp.]
Tống Viện lướt xem lịch sử trò chuyện, đôi môi của cô khẽ mím dần. Dường như lần nào cũng đều là cô chủ động tìm anh, rất ít khi anh chủ động liên lạc với cô.
Ồ, không phải là không có.
Anh chưa bao giờ nhắn tin, chỉ biết gọi điện thoại. Hơn nữa thời gian nói chuyện điện thoại cho tới bây giờ cũng không quá mười lăm giây, đa số hỏi cô ở đâu, khi nào thì đến được.
Mà mỗi lần cô nói chuyện xong đều cố ý ăn diện một phen, lẳng lặng chờ người đến đón. Có lúc là trợ lý Tiểu Phùng, có lúc thì là thư ký Tiểu Thôi, khi bọn họ đến đều có vẻ mặt nghiêm nghị, chưa bao giờ chủ động trò chuyện với cô, phải đến khi cô hỏi về lịch trình của Chu Diễn thì bọn họ mới nói chuyện.
Cô hỏi nhiều hơn, họ dứt khoát nói thẳng: "Xin lỗi cô Tống, chúng tôi không tiện công khai lịch trình của giám đốc Chu."
Sau khi bị từ chối vài lần, cô trở nên ngoan hơn, bọn họ dẫn cô đi đâu, cô cũng không hỏi mà ngoan ngoãn đi theo, dù sao đến nơi đó là có thể nhìn thấy Chu Diễn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!