Trong lòng Lâm Bồ Đào xẹt qua một tia dự cảm không lành, nhưng trên mặt lại bày ra vẻ hưng phấn muốn thử: "Con nhà lao công? Có gì hay không?"
"Đương nhiên!" Tô Phỉ nắm lấy cánh tay cô, "Đảm bảo làm cậu mở mang tầm mắt! Đi thôi!"
Họ không đi đến thư viện, mà rẽ hướng về một góc khuất chất đầy dụng cụ vệ sinh và tạp vật phía sau khu dạy học.
Từ xa, Lâm Bồ Đào đã nghe thấy tiếng khóc thút thít và tiếng mắng nhiếc.
"Em xin lỗi, thiếu gia Mạt Tạp... Em, em lau sạch ngay đây..." Là giọng một nữ sinh nghẹn ngào.
Đến gần nhìn kỹ, Lâm Bồ Đào sững người.
Trong góc, một nữ sinh dáng người nhỏ nhắn, mặc bộ đồng phục cũ kỹ giặt đến bạc màu, đang quỳ trên nền xi măng, tay cầm một miếng giẻ bẩn thỉu, liều mạng chà lau một chiếc giày thể thao dính chút bùn đất, nhìn qua là biết hàng hiệu phiên bản giới hạn đắt giá.
Mà nam sinh tên "Mạt Tạp" kia thì hếch cằm, trên mặt là vẻ chán ghét không thèm che giấu.
"Chậc, thật là vụng về! Có chiếc giày cũng lau không sạch!" Lena thiếu kiên nhẫn đá vào xô nước bên cạnh, nước bẩn b.ắ. n tung tóe lên người cô gái kia.
"Anh Mạt Tạp, em thấy nó cố ý đấy! Lần trước nó lau nhà, cố tình để nước b.ắ. n lên váy em!" Mia đứng bên cạnh thêm dầu vào lửa.
Nam sinh tên Mạt Tạp kia, Lâm Bồ Đào nhớ ra rồi, chính là một trong mười thiếu gia mặc áo Polo buổi sáng, không chỉ gia cảnh hiển hách mà còn đẹp trai, có vẻ rất được lòng các cô gái, lúc này hắn đang được Lena và đám bạn vây quanh, xem màn kịch vụng về diễn ra mỗi ngày không biết bao nhiêu lần.
Còn cô gái đang quỳ dưới đất, nhìn bóng lưng có vẻ là nữ sinh ngồi ở góc lớp, cả ngày không bao giờ ngẩng đầu hay nói chuyện, nghe bạn cùng bàn gọi cô ấy là "Tiểu Nhã".
Tiểu Nhã toàn thân ướt đẫm, tóc dính bết vào mặt, nước mắt hòa lẫn nước bẩn không ngừng rơi xuống, lặp đi lặp lại lời cầu xin: "Em xin lỗi, em xin lỗi! Em thật sự không cố ý..."
"Không cố ý?" Tô Phỉ đột nhiên cúi người, những ngón tay sơn móng tinh xảo bóp c.h.ặ. t cằm Tiểu Nhã, "Tao thấy mày chính là cố ý ghen tị! Ghen tị bọn tao đi giày xịn, đeo túi hiệu! Loại con nhà lao công hèn hạ như mày, nên ở dưới cống rãnh cả đời!"
"Em không có! Em không có!" Tiểu Nhã vô vọng lắc đầu, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng.
"Không có?" Lena cười nhạo một tiếng, đưa màn hình điện thoại dí sát vào mặt Tiểu Nhã, "Vậy mày khóc cái gì? Giả vờ đáng thương cho ai xem?" Cô ta quay sang cười với Lâm Bồ Đào: "Nguyên Nguyên, cậu xem, loại người hạ đẳng này, chỉ cần dọa một chút là lộ nguyên hình ngay, thú vị thật!"
Lâm Bồ Đào đứng tại chỗ, tay chân lạnh ngắt.
Cảnh tượng bắt nạt trước mắt này chẳng khác gì ở đấu trường.
Những kẻ mặc đồng phục lộng lẫy, gương mặt mang nụ cười thiên thần, nhưng miệng lại thốt ra những lời độc địa nhất. Chúng tận hưởng kh*** c*m khi khống chế vận mệnh người khác, chà đạp tôn nghiêm kẻ yếu dưới chân.
Điều này và bản chất đùa giỡn nhân tâm của Già Lăng, sao mà giống nhau đến thế! "Được rồi, chơi đủ rồi." Mạt Tạp cuối cùng cũng lạnh lùng lên tiếng, như thể đang xem một màn kịch rẻ tiền nhàm chán, "Cho nó chút bài học, để nó nhớ kỹ thân phận của mình." Hắn liếc nhìn chai nước trong tay Mia.
Mia hiểu ý, trên mặt lộ ra nụ cười ác độc, cổ tay vung lên ——
"Chờ đã!" Lâm Bồ Đào không tự chủ được thốt ra, giọng nói mang theo một tia run rẩy mà chính cô cũng không nhận ra.
Ánh mắt mọi người nháy mắt tập trung vào cô.
Lena, Mia, Tô Phỉ đều mang vẻ kinh ngạc và tò mò, Mạt Tạp thì hơi nhíu mày, ánh mắt lạnh nhạt.
Trái tim Lâm Bồ Đào đập thình thịch trong l.ồ. ng n.g.ự.c.
Đừng kích động!
Thân phận của ngươi, nhiệm vụ của ngươi.
Đôi mắt của Già Lăng có thể ở khắp mọi nơi!
Nhìn Tiểu Nhã đang run rẩy dưới đất, Lâm Bồ Đào cố gắng làm cho giọng nói nghe như sự tùy hứng chứ không phải ngăn cản: "Này, các cậu cứ thế mà hắt, chẳng có chút sáng tạo nào cả? Hơn nữa màu nước ngọt này sặc sỡ thế, hắt lên bộ quần áo cũ rích của nó trông khó coi c.h.ế. t đi được, bẩn cả mắt tớ!"
Cô bước lên phía trước, vẻ mặt ghét bỏ dùng ngón tay nhấc một góc áo ướt đẫm của Tiểu Nhã lên, rồi nhanh ch. óng buông ra như thể chạm phải thứ gì bẩn thỉu: "Muốn chơi thì chơi trò gì "sạch sẽ" hơn đi. Đưa cặp sách của nó đây!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!