PHẦN 5: THOÁT KHÔNG KHỎI
Nghe tiếng mở cửa cô ngồi dậy khỏi sofa.
_" Chị 2 em về rồi ". Hà Nghu nhìn cô rồi lại ngó xung quanh hỏi " mẹ đi rồi hả chị".
_" Ừ mẹ đi từ sáng sớm rồi". Cô quay qua nhìn thấy cô gái đi chung về liền hỏi_" Dẫn bạn về nhà chơi à, để chị vào rót nước cho 2 đứa" nói rồi cô đứng dậy đi vào nhà bếp lấy nước.
Nhã Phàm nảy giờ như người mất hồn nhìn mãi theo bóng cô.
Môt lúc sau mới định thần lại hỏi-" Chị 2 cậu xì mỹ phẫm gì mà da mặt đẹp thế. Kem gì mà trắng thế, tập thể dục bằng cách gì mà dáng người thon thả thế kia".
Cô ngồi xuống ghế đỡ tráng nhìn Hà Nghi rồi lại nhìn người phụ nữ xinh đẹp trong bếp kia_" chị 2 cậu còn đẹp hơn cả cậu nhiều, tại sao mình không phải là con trai chứ?". Mắt Nhã Phàm đảo qua rồi đảo lại. Cô đang nghĩ nhợi lung tung và đặc biệt là đang thầm trách về giới tính của mình.
_" Thôi thôi, cậu bị chạp dây thần kinh rồi à? ". Hà Nghi lấy tay quơ qua quơ lại trước mặt Nhã Phàm giúp cô nhanh chóng tĩnh mộng.
Nhật Hy lấy nước trong bếp đi ra thấy 2 đứa nhóc này giỡn không ngừng cô không kìm được cười lắc đầu trước cái tính trẻ con của em mình vẫn thế.
Không biết chừng nào mới chịu chính chắn. sau này cô còn nhiều việc phải nhờ đến nó.
_" Đi học về mệt khôn lên lầu tắm rửa sạch sẽ, cho khỏe , ngồi đây giỡn mồ hôi chảy ước áo hết rồi kìa". Cô nói chỉ vào áo của 2 người.
Nhã Phàm phấn khởi cười cười_" Chị đẹp như vậy hèn gì Hà Nghi cứ nhắc hoài làm em tò mò muốn biết chị như thế nào lâu lắm rồi nhưng không có cơ hội. nay tận mắt thấy đúng quả thật là không sai thật danh bất thư truyền".
Vừa nghe Nhã Phàm khen mình, cô đay đay thái dương nhìn Hà Nghi _" Em phóng đại sự việc hơi quá mức bình thường rồi đấy". cô quay sang nhìn người vẫn đang ngấm cô cười tủm tỉm" Em quá khen rồi chị cũng bình thường thôi. Em mà nhìn chị bằng ánh mắt như vậy nữa chắc chị chết mất". cô cũng true lại trên môi là nụ cười chết người.
_" Em xin lỗi em không cố ý nhìn chị như vậy nhưng mà cũng tại chị quá đẹp thôi". Nhã Phảm trả lời lại trong long thầm nghĩ người đẹp như vậy lại khiêm tốn trời ơi ai lấy được chị ấy chắc là rất may mắn.
_" thôi 2 đứ lên lầu học bài đi. Lát nữa nếu vẽ xong bản vẽ thì đem xuống cho chị xem" cô nói xong vẫy tay thúc dục lên lầu nhanh.
Đúng là 2 đứa trẻ con. Cô cười nhẹ tiếng điện thoại vang lên làm vỡ tan không khí yên tĩnh.
Cô chạy lên lầu không nhớ điện thoại mình để đâu. nghe chuông reo quài mà vẫn chưa tìm ra.
Nó nằm dưới gối, cô _" có rồi" nhìn lên màn hình điện thoại là bố _" alo6 bố tìm con có việc gì không ạ?". Cô nằm xuống giường chọc chọc vào cái gối.
_" Con đã tìm được việc làm chưa?". Bố hỏi cô. Giọng ông hơi khan có lẽ do công việc quá bận nên ông bị cảm rồi.
_" Con đã gửi đơn xin việc làm cho công ty mà con thích rồi, giờ chỉ chờ người ta thong báo biết kết quả thôi. Bố vẫn khỏe chứ ạ?". Cô thấy hơi có lỗi vì chạy về đây để bố bên đó một mình.
Bố im lặng không nói gì, lát mới trả lời_" Chỉ cần con tìm được công việc ở chỗ ưng ý là bố vui rồi, thôi bây giờ bên đó chắc cũng khuya rồi con đi ngủ sớm đi ".
Cô biết bố vẫn còn buồn nhưng bây giờ cũng không tiên nói gì thêm.
_" Dạ con biết rồi, bố làm việc đi ạ. Bố nhớ giữ gìn sức khỏe cho tốt". nói xong cô lại không muốn buôn máy.
Do trước đây sống ở Mỹ ây giờ quay về đây múi giờ thay đổi nên ban đêm ngủ không được còn ban ngày thì mở mắt không lên. Phải gáng điều chỉnh lại giờ giấc.
Cô chợt nhớ nguyên ngày hôm qua không lên xem mail không biết có mail k?.
Chạy lại mở laptop lên nhìn màn hình QQ nhấp nháy.
_[ Lâm
-tu
-Mac]: Em về nước sao không báo cho anh biết một tiếng?.
_[Lam
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!