PHẦN 4: TRỞ VỀ
Chuyến bay đáp cánh lúc 11 giờ tại sân bay Tân Sơn Nhất.
Bóng dáng cao ráo thấp thoáng xuất hiện. mái tóc dài được búi ắt cặp kính râm bản lớn . dáng người thon thả, cách ăn mặt rất hợp hot lại hợp thời trang.
Cô mặt chiếc áo thun cánh dơi quần bò ôm sát đôi chân thon gọn, đôi giày cao gót lắp lánh làm tôn lên vót dáng cân đối, khi bước đi thật uyển chuyển nhẹ nhàng.
Mọi người đều không bỏ lỡ cơ hội nhìn người đẹp. tuy đơn giản nhưng lại nổi bật trước dám đông.
Cô vẫy tay đón taxi về nhà.
Nhìn căn biệt thự trước mặt bên trong có 2 người mà cô luôn nhớ nhung.
_" tính…………… tang". Tiếng chuông cửa vang lên.
_" Nghi đi mở cửa, có người bấm chuông kìa". Mẹ đang nấu cơm trong bếp gọi cô từ trên lầu xuống.
_" Dạ ". Cô nhanh nhẹn chạy ra phía cửa chính.
Vừa mở cửa nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt cô chỉ có suy nghĩ là muốn khóc.
_" Ôi mẹ ơi! chị 2……. Chị 2 về rồi chị 2 về rồi". cô chạy lại ôm chặc chị 2. Hét lớn tỏ vẻ vui mừng.
_" Nhật Hy, con gái của mẹ con về rồi". bà chạy lại ôm chặc cô trong long khóc nức nở .
2 năm rồi suốt 2 năm dì không về thăm bà lấy một lần.
Cô nhìn mẹ và em không kiềm được nước mắt " Mẹ, tiểu Nghi con về rồi 2 người đừng khóc nữa". cô ôm chặc mẹ và em giọng nói nhẹ nhàng truyền cảm. nỗi nhớ nhung bấy lâu không cầm lòng được cô khóc òa.
Vô nhà Hà nghi mừng rỡ chạy vào bếp lấy nước cho cô.
_" Con về mà sao không báo ẹ biết trước. mẹ và em ra đón con?". Bà cầm tay cô truyền hơi ấm vào lòng bàn tay cô.
Cô xoa nhẹ tay bà cười nói " con muốn ẹ và em một điều bất ngờ".
Đặt cốc nước xuống Hà Nghi liền quay ngồi cạnh cô cười nói " Chị 2 em thật sự rất mừng vì chị đã chịu về" Hà Nghi nghẹn ngào" em cứ nghĩ chị không thèm về đây nữa rồi chứ". Huhu
_" Thôi nín đi chị 2 về thật rồi mà" Cô ôm vai Hà Nghi an ủi.
Bà nhẹ nhàng hỏi cô " con về, khi nào lại đi, ở bao nhiêu ngày bố con bên đó có khỏe không? ".
_" Lần này về có thể con sẽ ở lại đây luôn. Xin vào một công ty thiết kế. dù gì con đi học thiết kế đã lâu rồi, học được nhiều phải về cống hiến công lao cho đất nước chứ" cô cười" Bố vẫn khỏe, dạo này hơi bận, chắc cũng một khoảng thời gian nữa bố sẽ về".
Hà Nghi vui vẻ nhảy lên " Vậy là nhà mình sắp đoàn tụ đủ rồi. à sáng mai mẹ đi Đà Lạt dù gì chị 2 cũng về rồi, con ở nhà với chị 2 không cần qua ngoại ở nữa" Hà Nghi vừa nói vừa ôm chằm lấy cánh tay cô.
_" Mẹ đi Đà Lạt à". Cô hỏi.
_" Ừ công ty trên đó có một số việc cần giải quyết " Bà đứng lên vỗ vai cô" Thôi con vừa về chắc cũng đã mệt rồi, lên phòng ngủ đi. Bao lâu nay vẫn như vậy căn phòng of con mẹ vẫn dọn dẹp sạch sẽ". bà vuốt tóc cô giọng nói đầy hạnh phúc.
_" Vậy con lên phòng trước". Cô đứng dậy cầm hành lý trên tay đi về phía cầu thang, 2 cái vali to đùng di chuyển một cách khó khăn.
_" chị 2 để đó em ôm lên phụ cho" Hà Nghi nhìn cô từ trên xuống " với cái vóc dáng này của chị ngày mai 2 cái vali này chưa lên đến phòng".
Nói xong Hà Nghi chạy lại giành 1 cái vali thản nhiên lên lầu.
Vừa vào đến phòng 2 người chạy ào lên giường ngước mặt nhìn tầng nhà thở hổn hển.
_" Đồ của chị nhiều thật đấy, chị bỏ gì trong đó mà nặng thế". Hà Nghi quay sang hỏi " .
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!