_'' Hà Nghi cậu xem giúp mình phần này đi, mình cảm thấy nó hơi thiếu cái gì á''.
Nhã Phàm ngồi bàn trên đưa bản thiết kế xuống. Vẻ mặt bối rối chắc cô đã ra không ít công sức ẫu thiết kế này đây.
_'' ừ, cậu đưa mình ''. Hà Nghi cầm mẫu thiết kế trên tay nhìn ki từng chi tiết, rồi bắt đầu góp ý cho cô bạn thân về những vấn đề đang thắc mắc.
_'' Phần này cậu phải thêm vào vài chi tiết nhỏ nữa thì nhìn nó năng động hơn, nhìn sẽ mang lai nhiều ấn tượng cho người mặc''.
Nhã Phàm nhìn tay Hà Nghi vẽ mà tấm tét khen ngợi '' Công nhân cậu hay ghê nha nhìn qua là biết mình thiếu những gì'' ánh mắt Nhã Phàm đầy ngưỡng mộ.
_'' hihi chỉ tại mình quá yêu thích đấ mà, ừ mà nè Nhã Phàm chiều nay cậu có rảnh không? tụi mình đi ăn kem đi lâu lắm rồi không ăn kem, thèm rồi nè ''.
Hà Nghi vừa nói vừa chu chu cái miên ra dễ thương vô cùng.
Cô và Hà Nghi là bạn chơi với nhau từ nhỏ, thân với nhau tới mức như là lá với cành.
Khi Nghi buồn cô an ủi, khi Nghi vui cô cùng chung vui. Điều gì 2 người cũng chia sẽ với nhau hết quấn quýt nhau suốt ngày.
_'' Ừ, được hết hà chiều nay mình mời cậu trả ơn cậu giúp mình trong mẫu thiết kế ''.
_'' Ừ mà nè cậu đem hết mấy mẫu đó cất đi nha. Cô giáo mà phát hiện ra là tiêu đời đó ''. Cô vỗ vai Nhã Pham giọng nói nghiêm chỉnh trở lại.
_'' Mình biết rồi mà không mất đâu cậu yên tâm ''. Nhã Phàm thản nhiên nói.
_'' Tới lúc bị tịch thu đi rồi biêt đừng có la lang nha '' suy nghĩ một lát thấy chưa đủ cô nói tiếp '' Cái tật tâm hơ tâm hất của cậu đó làm mình không phải lo sao ''.
Hà Nghi nói một cách dạt dào tình cảm vô cùng.
Lần trước cũng vì cậu áy khi ra công viên lấy cảm hứng vẽ lúc về sơ ý bỏ quên mẫu thiết kế ngoài băng ghế.
Cũng mai cô phát hiện lập tức cùng Nhã Phàm quay lại công viên tìm lại được. Nếu không thì mất trắng mẫu thiết kế rồi.
_'' Rồi rồi bà cụ non của tôi ơi nếp nhăn trên mặt bà lộ ra rổi kìa, cứ nói quài hà mau già lắm đó hehehe ''.
Nhã Phàm cười rạng rỡ lộ rõ nét trêu chọc.
Mặt cô lúc này đỏ lên vì tức lúc nãy bị phạt một tiết ở ngoài tâm trạng chưa tốt được mấy bây giờ lại bị ghẹo không tức cũng uổng à, '' cậu được lắm đợi giờ ra chơi biết tay mình, mình mà bắt được là cậu chết chắc''.
_'' Mình sẵn sang nhận lời hâm dọa kakakaka''. Nhã Phàm lập tức xin cô chạy ra nhà vệ sinh một hơi làm cô ngồi trong lớp tức ùn ục''.
Cuối cùng cũng hết giờ học
_'' Tung tunggg............ tùng''.
_'' hà Nghi mình đi ăn kem đi ''.
_ '' mình không ăn nữa''. Xem ra Hà Nghi còn chưa hết giân chuyên hồi sáng.
_'' Bạn bè không hà mình giỡn chút xíu không lẽ câu định giận mình luôn à''. Nhã Phàm ra sức lắc lư cánh tay cô đang bắt chéo trước ngực. Vẻ mặt đáng yêu vô cùng.
Hà Nghi không nhịn được tính tình trẻ con của cô bạn phì cười
Nhà
_'' Nghi đừng vẽ nữa xuống ăn cơm này''
_'' Dạ con xuống liền ''.
Đóng hộp màu lại. Cô hài lòng với bức tranh gia đình của mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!