Theo phong tục của người Mỹ, nghi thức chào hỏi người thân quen, đặc biệt quan trọng còn được thể hiện qua chiếc ôm ấm áp và gần gũi. Thế nhưng, trước sự e dè của Nga sau cái bắt tay ngập ngừng, Will đã không tiếp tục với ý định đó trong lòng. Tuy nhiên, anh đã giữ lấy bàn tay hơi run rẩy của cô rất lâu, khiến cho cô chủ động nhanh chóng rụt tay lại, dịch người nép phía sau cánh tay của Andrew.
Đôi mắt Nga lúc sau đó liên tục cụp xuống, không hề nhìn về phía Will dù chỉ một lần. Thái độ này của cô làm cho anh cảm thấy đau đớn và không thể nào có thể hiểu được. Thật ra, cô đang bối rối và ngỡ ngàng trong hoàn cảnh duyên tình oan trái trước mắt. Hay là vì trong lòng cô đang thực sự oán hận anh?
Theo thỏa thuận ban đầu từ lúc nhận công việc chơi nhạc ở Melody, Nga sẽ phải biểu diễn hai bài ỗi buổi làm việc tại đây. Thế nhưng, hôm nay, vì cuộc hẹn mà Andrew đã báo trước đó, cô đã xin phép quản lý chỉ biểu diễn một bài hát mà thôi. Theo như dự định, cô sẽ dùng buổi tối với người thân của anh sau khi rời khỏi Melody.
Rời phòng nhạc công trong sự yên lặng chết người, cả ba tiến thẳng ra cổng chính, nơi bạn gái Will đang đứng chờ họ tự bao giờ. Sau khi cả hai người đàn ông thay phiên nhau rời khỏi bàn, cô cũng thanh toán tiền và ra cổng chính chờ đợi. Trong suốt thời gian đó, cô liên tục gọi điện thoại cho Will nhưng anh không bắt máy. Vì thế, cô cũng không biết đi đâu để tìm anh.
Dáng dấp cao ráo và gợi cảm của cô gái đứng cạnh chiếc xe Cadillac đen tuyền quen thuộc đập vào mắt Nga từ những giây phút đầu tiên. Sự nhạy cảm của người con gái như nói lên điều gì đó trong ánh nhìn của Nga dành cho cô gái xinh đẹp gợi cảm trước mặt.
Ngay khi vừa thấy bóng dáng ba người tiến ra phía cửa, cô gái đang nghe cuộc gọi của ai đó vội vàng tắt máy, tay cũng nhanh chóng đậy nắp chiếc điện thoại hiệu Samsung màu đỏ booc
-đô. Cô đon đả nở nụ cười tươi rói, khoe trọn hàm răng trắng đều như hạt bắp, làm nổi bật lớp son môi màu đỏ đang rất thịnh hành.
Vóc dáng cô dong dỏng cao. Những đường cong vô cùng hấp dẫn trên thân thể hoàn mỹ của cô được thể hiện qua chiếc váy ống màu đỏ tươi, rực rỡ cả một góc trời đêm. Khuôn mặt rạng rỡ và gợi cảm đó khiến cho bất cứ ai đi ngang qua cũng phải quay lại ngắm nhìn.
Uyển chuyển trên đôi giày cao gót màu đen bóng lộn chẳng kém gì những người mẫu mà Nga từng gặp qua, cô tiến về phía ba người, chính xác hơn là hướng về phía Will. Nở nụ cười tươi rói như hoa khoe sắc giữa mù đông ảm đạm. Cô dịu giọng ân cần hỏi Will, bàn tay đồng thời nắm lấy cánh tay anh, tựa sát vào người anh vô cùng thân mật.
"Anh đột ngột bỏ đi đâu vậy? Sao em gọi điện mãi mà anh không bắt máy."
Nhếch nhẹ đôi môi thay cho câu trả lời, Will lẳng lặng đứng cạnh cô bạn gái xinh đẹp đang tò mò hướng về phía Andrew và Nga. Thực sự, từ chiều đến giờ, cô rất nôn nóng và háo hức được gặp Nga. Cô muốn biết Nga là người con gái đặc biệt và phi thường như thế nào, mà lại có khả năng thu phục con ngựa hoang bất trị như Andrew Việt Trần?
Một tay cầm túi đàn vĩ cầm, một tay Andrew nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn của Nga, cả hai cùng soải bước tiến về phía Will và người bạn gái đang đợi.
Cho dù Andrew vẫn chưa lên tiếng giới thiệu, nhưng Nga cũng có thể đoán được mối quan hệ của người con gái xinh đẹp hấp dẫn đang đứng bên cạnh Will ngay lúc này. Cử chỉ thân mật và tình tứ của cô gái ấy dành cho anh đã nói lên tất cả. Nga đoán, đây có lẽ là Vivian Phạm, người đã từng gửi thư cho anh khi anh đang làm tình nguyện viên ở Ba Tu. Cô vẫn còn nhớ như in cảm giác đau đớn của mình lúc đó.
Cho đến tận bây giờ, cô vẫn không thể nào có thể quên được…
Nhìn vẻ mặt có chút tò mò nhưng khá thân thiện của người con gái đó, Nga cố gắng nở nụ cười kèm theo cái gật đầu nhẹ đáp lễ. Khi đã đối mặt trước hai người họ, cô e dè đứng hơi nép người phía sau lưng của Andrew, khiến anh phải giang tay khoác lên vai cô, dịch chuyển cô về phía trước giới thiệu.
"Thiên Nga! Anh muốn giới thiệu em với người quen này. Đây là Casey. Cô ấy là bạn gái của em trai anh."
Trong ánh mắt nổi lên tia ngỡ ngàng thầm kín, Nga khẽ lướt ánh nhìn vội vàng sang phía Will rất nhanh với dấu chấm hỏi to lớn trong đầu. Và cho dù đó chỉ là ánh nhìn trong một giây phút rất ngắn ngủi, nhưng vẫn đủ để cô bắt kịp sắc thái trầm mặc trên gương mặt khôi ngô tuấn tú của anh.
Cảm giác bất ngờ đến và đi rất nhanh trong lòng Nga. Để sau đó rất nhanh, như hiểu ra được điều gì đó quá hiễn nhiên, cô cười cợt với chính mình khi đã hồ đồ đưa ra những dự đoán vội vàng trong thầm lặng như vậy. Sau đó, cô cố nở nụ cười gượng gạo, nhẹ giọng nói.
"Chào chị! Tôi là Nga. Rất vui được làm quen với chị."
Casey nở nụ cười rạng rỡ dưới ánh đèn đường, làm sáng bừng cả gương mặt xinh đẹp mặn mà. Trước mắt Nga là một người con gái vô cùng xinh đẹp và hấp dẫn. Cô có nét đẹp rất Tây với đôi mắt sâu cuốn hút, chiếc mũi cao vút và đôi môi mọng đẹp mê hồn. Làn da trắng hồng không tì vết càng tôn thêm những đường nét hoàn mĩ trên thân thể cô, khiến cho người vừa nhìn thấy đã hút mắt không thể bỏ qua. Cô lại khá thân thiện và hoạt bát.
Giọng nói lảnh lót nhưng âm điệu hiền hòa, cử chỉ lại vô cùng hòa nhã rất dễ gây thiện cảm cho người tiếp chuyện.
Bằng chất giọng của người Sài Gòn, Casey nói tiếng Việt rất giỏi. Điều này khiến Nga có chút ngạc nhiên. Vì trước đó, cô nghe Casey sử dụng tiếng Anh với Will rất lưu loát và tự nhiên chẳng khác gì người bản xứ.
"Ôi chào Nga! Casy rất vui khi được gặp Nga tối nay. Mà xin Nga đừng gọi Casey bằng chị. Làm Casey cảm thấy mình già quá đi. Casey sinh năm 78. Còn Nga? Nga sinh năm mấy để Casey dễ xưng hô?"
"Nga sinh năm 79."
"Tính ra hai đứa mình chênh lệch nhau có một tuổi thôi. Nên gọi tên cho trẻ trung và thân mật nha."
"Vậy cũng được!"
Bàn tay to lớn ngăm ngăm đen của Andrew liên tục xoa xoa nhẹ lên bả vai trắng hồng mịn màng của Nga, anh cười cười hất mặt về phía Casey cao giọng nói.
"Casey! Em thiệt quá. Mới xem mắt bạn gái của anh mà đã lắm chuyện rồi. Anh thấy em tốt nhất cứ gọi Nga là chị dâu. Như vậy là thích hợp nhất! Dù sao, sớm muộn gì chúng ta cũng thành người một nhà hết mà có phải không?"
Nghe Andrew nói thế, khóe môi xinh đẹp được tô màu son đỏ tươi của Casey cong lên hết cỡ. Cô len lén nhìn biểu hiện trên khuôn mặt Will rồi đỏ mặt nhìn Andrew đáp.
"Anh Hai à! Em trai anh còn chưa nói gì với em mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!