9 giờ tối,
Đèn trên sân khấu đột nhiên tắt phụt, toàn cảnh phòng trà Melody chìm trong màn đêm chập chờn. Ánh sáng duy nhất còn sót lại trong không gian phảng phất hương ngọc lan là những chân nến nhỏ được đặc tinh tế trong những chiếc ly thủy tinh đế ngắn trong veo. Như hòa theo dòng chảy của thời gian, những ngọn nến tỏa hương thơm nồng nàn đó khẽ đong đưa qua lại theo chiều gió, vô tình vẽ lên khung cảnh vô cùng lãng mạn và mị hoặc.
Sau vài phút chìm trong không gian lập lờ của ánh nến vàng vọt, bỗng xuất hiện đốm sáng trắng nhỏ từ trên cao chiếu xuống sân khấu, sự kiện đột ngột này nhanh chóng thu hút tất cả những ánh mắt hiếu kỳ đang lặng yên theo dõi trong bóng đêm. Bởi từ trước đến nay, Melody không đầu tư nhiều cho phần ngoại cảnh sân khấu.
Bên trong đốm sáng mờ đục phủ khói trắng bay phiêu bồng, sự xuất hiện bí ẩn của người con gái có gương mặt kiều diễm e lệ làm cho đám đông trở nên phấn khích, dáng dấp thanh mảnh, mong manh như sương khói của cô khiến cho những khán giả nam đều phải ngẩn ngơ. Họ chăm chú ngắm nhìn cô một cách say mê mà không một lần chớp mắt.
Duyên dáng trong chiếc áo dài tím bằng chất liệu lụa tơ tằm được cắt may vô cùng tinh xảo, từng đường cong gợi cảm, mê đắm lòng người của cô ẩn hiện trong bóng đêm. Mái tóc dài đen mun óng ả được chải theo kiểu xẻ ngôi buông xõa một bên vai, khiến cho khuôn mặt xinh đẹp của cô càng thêm cuốn hút lòng người. Qua làn khói trắng nhẹ bay bay, những đường nét thanh tú trên gương mặt trái xoan vừa e ấp vừa kiêu kỳ ấy sẵn sàng thiêu đốt trọn vẹn trái tim của bất cứ người đàn ông nào dù là lạnh lùng nhất.
Cô đứng âm thầm một mình trên sân khấu cùng với cây nhạc cụ quen thuộc của mình, cây đàn vĩ cầm màu đỏ rượu trên tay cơ hồ trở thành người bạn đồng hành duy nhất của cô trong khoảnh khắc đơn độc này.
Sau cái cúi đầu kính trọng dành cho khán giả bên dưới đang vỗ tay vang dội, cô khẽ mỉm cười dịu dàng rồi đặt nhẹ cây đàn vĩ cầm lên vai. Đầu hơi cúi xuống, chiếc cằm thanh tú đặt lên thân nhạc cụ, cây vĩ trong tay cô nhẹ chạm vào dây đàn. Từ đây, cô bắt đầu chiềm dần vào cõi mộng mị, bay bổng trong thế giới hoàn toàn của riêng mình cô.
Từng nốt nhạc du dương tha thiết trầm bổng vang lên trong không gian tịch lặng, âm thầm hòa vào không khí lành lạnh đang bao trùm khắp cả khán phòng Melody.
Bằng phong cách biểu diễn vô cùng chuyên nghiệp và nhập thần, mắt cô khẽ nhắm hờ nhìn cây vĩ dài mỏng manh khẽ khàng đung đưa qua lại, lúc nhẹ như gió bay qua mặt hồ, lúc âm thầm mạnh mẽ như sóng biển cuộn trào trong ngày bão tố. Từng nốt, từng nốt nhạc nối tiếp nhau, tạo thành một dãy âm thanh da diết, du dương đến nao lòng người. Ngay khi những giai điệu đầu tiên vang lên, người nghe lập tức bị lôi cuốn vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, nơi chỉ có đất trời hòa vào làn mây làm một.
Tràn ngập một màu xanh ngát của những luống che xanh…
Âm thanh du dương của nhạc khúc ấy như làn gió lạnh mang hơi thở của mùa đông, thổi qua những thung lũng cao nguyên lộng gió cô tịch, thổi qua những nương rẫy bậc thang ngút ngàn, thổi qua cả những mái tranh nghèo nàn ở một miền sơn cước xa xăm…
Ở một nơi nào đó trong khán phòng rộng lớn, tim ai đó như đang ngừng đập, ly rượu Volka lơ lửng trong không trung, chất lỏng bên trong sóng sánh lắc lư qua lại không dừng…
Trên sân khấu ảo ảnh, mỗi sự di chuyển của cây vĩ, là mỗi lần dáng người tuyệt mĩ của cô nhạc công lại khẽ dao động và lả lướt theo tiếng đàn du dương. Mái tóc dài óng ả như tơ lụa của cô từ đó sóng sánh đung đưa trong ánh sáng lờ mờ, khiến cho người ngắm nhìn dù chưa hề chạm tay vào cũng có thể cảm nhận được sự mềm mại của nó.
Chỉ sau giây phút ngắn ngủi khi nâng mắt nhìn về phía sân khấu, hình ảnh xinh đẹp dịu dàng vừa e ấp lại vừa kiêu kỳ của cô khiến cho ánh mắt nâu đang ngồi phía bên dưới bị kích động dữ dội, trái tim trở nên đập cuồng dã trong lồng ngực như muốn vỡ tung ra vì tiếng vĩ cầm thân thuộc này, cảm giác mừng tủi đau đớn cuộn trào khiến cả người anh như đong cứng lại…
Trong âm thanh réo rắt da diết của nhạc khúc bất hữu nổi tiếng, hình ảnh tuyệt đẹp mang chút ảo ảnh của cô dường như hòa quyện vào nhau làm một. Đây không phải là lần đầu tiên, nhạc công của Melody chơi bài nhạc này. Nhưng người làm nên phần hồn cho ca khúc này thì chỉ mình cô là người duy nhất làm được.
Thật ra, trên đời này, người có khả năng chơi nhạc hay không phải là hiếm, nhưng người có thể mang cả tâm hồn mình vào từng nốt nhạc lời ca thì không phải ai cũng có thể làm được. Vì thế, bài nhạc mà cô đang biểu diễn với tất cả trái tim mình đã truyền đến sự rung động thầm kín trong lòng người yêu nhạc. Trong những đôi mắt đang hướng về sân khấu lúc này, hình ảnh của cô vừa duyên dáng lại vừa thuần khiết, trong sáng và mong manh như dãy lụa bay phất phới giữa bầu trời rộng bao la.
Trên gương mặt xinh đẹp, đôi mắt to tròn của cô từ từ chuyển sang lấp lánh như những viên pha lê. Ánh mắt đó u sầu, trầm uất và man mát một nỗi buồn xa xăm, khiến cho lòng ai đó phút chốc trở nên se lại.
Một giọt nước mắt, hai giọt nước mắt từ từ chảy ra, thấm đẫm gương mặt xinh đẹp dịu dàng!
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng, rồi có một ngày, mình sẽ chơi nhạc khúc gắn liền với hồi ức giữa anh và cô. Vì cô đã mặc định, anh sẽ là người đàn ông duy nhất được cô dành cho diễm phúc này, được hưởng thức giai điệu của ca khúc bất hữu mà cô yêu thích nhất.
Canon.
Bao nhiêu đêm đông dài đặc ở Ba Tu, cô đã từng vô tình ru ngủ anh bằng nhạc khúc du dương êm đềm này.
Khi cả hai bắt đầu quen nhau, anh thỉnh thoảng lại hỏi cô về người chơi vĩ cầm kỳ bí trên thung lũng hoang sơ này. Dù chắc chắn biết người đó là ai? Nhưng cô luôn nở nụ cười kín đáo hoặc khéo léo lãng tránh thay cho cho câu trả lời. Cho đến lúc anh rời đi, anh cũng không hề biết rằng, người bí ẩn luôn chơi một bài hát duy nhất, mang âm hưởng tha thiết nồng nàn đó lại chính là cô…
Từ ngày anh rời buôn, đêm nào, cô cũng kéo đàn giữa đêm khuya vắng lặng. Và tất nhiên, bao giờ cũng là nhạc khúc bất hữu Canon của nhà soạn nhạc lừng danh Pachelbel. Mỗi khi cô chơi đàn, đó là lúc cô nhớ thương anh nhiều nhất. Đó là cách cô hoài niệm về anh. Không ai có thể biết được, trái tim cô da diết nhớ thương và giằng xé như thế nào mỗi khi từng giai điệu của Canon được cất lên.
Lý do cô không bao giờ muốn chơi nhạc khúc này một lần nữa, đó là vì cô muốn cố gắng lãng quên anh. Nhưng cơ hồ, đó cũng là cách cô thể hiện tình yêu sâu đậm của mình dành cho anh. Vì anh là người duy nhất được cô gửi tặng bài hát này.
Vậy mà đêm nay, cô lại quyết định chơi bài nhạc này một lần. Khi nhìn thấy mẫu giấy được viết bằng nét chữ hoa văn chi tiết và đầy thành tâm, cô đã động lòng gửi tặng Canon ột người khán giả bí ẩn nào đó trong khán phòng Melody. Cô không ngờ, trên đời này, lại có người thích Canon còn nhiều hơn cả cô. Và có lẽ, cô cũng không bao giờ có thể hình dung ra được, mỗi khi giai điệu này cất lên văng vẳng bên tai người đó mỗi ngày, người đó cũng đau đớn chẳng kém gì cô.
Nhẹ như gió mây bay qua bầu trời Ba Tu rộng lớn!
Là những lời ca xoa dịu vết thương lòng trong anh ngày nào.
Em chính là người nhạc công bí ẩn,
Mà anh đã cố công tìm kiếm cả cuộc đời này.
Canon,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!