Suốt mấy ngày qua, Nga hầu như không đến TLS vì bận mấy lớp bồi dưỡng nâng cao nghiệp vụ. Tại đây, cô có dịp học tập và trao đổi kinh nghiệm với những đồng nghiệp đủ các bộ phận trong công ty.
Cô thực sự rất thích thú khi được trao dồi thêm nhiều kinh nghiệm, bổ sung thêm nhiều thông tin hữu ích cho công việc mà mình đang đảm nhiệm thông qua các giờ học với những giáo sư giỏi và chuyên môn này. Lúc nào cũng vậy, sau giờ học, cô luôn nán lại để trao đổi thêm với các thầy cô của mình.
Hôm nay, vì mãi mê trò chuyện cùng với các bạn đồng nghiệp mà cô quên luôn cả giờ làm. Vội vàng gọi điện về nhà nhờ Nam mang những vật dụng cần thiết đến Melody cho cô, còn mình thì bắt xe ôm chạy thẳng đến quán.
Nhìn cảnh Nga ngồi thấp thỏm trên chiếc xe gắn máy cà tàng của người lái xe ôm già nua, mà các đồng nghiệp phía sau trợn tròn mắt nhìn nhau. Đối với họ, việc bạn gái của sếp lớn chuyên ngồi xe bạc tỷ mà lại dám leo lên một chiếc xe cà tàng cùng với người đàn ông bẩn thỉu nghèo nàn kia là một sự sỉ nhục ghê gớm. Họ nhìn theo dáng cô rồi xì xầm to nhỏ. Không những thế, có người còn lấy cả điện thoại di động ra chụp hình, để khi nào về lại công ty thì đem ra làm chủ đề cho cả hội cùng bàn tán.
Vì thấy vẻ cuống cuồng của Nga, người xe ôm tăng tốc nhanh hơn thường ngày, khiến cô ngồi phía sau nắm chặt tay vào yên xe, giọng run run nói lên phía trước.
"Chú ơi! Dù sao con cũng trễ rồi. Chú chạy từ từ cũng được, không sao đâu chú."
7 giờ 15 phút, Nga có mặt trước quán Melody. Giơ tay lên xem đồng hồ, cô nhăn mặt chép miệng khi đi trễ những 15 phút. Không những thế, đáng ra, cô phải tranh thủ đến sớm hơn để thay trang phục và trang điểm trước khi lên sân khấu biểu diễn.
Rất may, Nam đến trước Nga và đang chờ trước cửa quán, tay giơ túi đồ to màu đen ra hiệu với cô.
"Chị cầm được hết không? Hay để em mang vào trong đó cho."
Nga vội vàng xua tay.
"Thôi, được rồi em. Em về đi, không cần đến rước chị tối nay đâu."
"Sao vậy?"
"Tối nay, chị có hẹn với bạn."
Nam mỉm cười hiểu ý cất giọng ghẹo cô.
"Với anh Andrew chứ gì?"
Nga đỏ mặt nhoẻn miệng cười bẹo quá Nam.
"Nhiều chuyện quá nha! Thôi, em về đi, chạy xe cẩn thận nha em."
Nam nổ máy xe rời đi, Nga cũng ôm túi đồ bước vào trong Melody. Mới hơn 7 giờ nhưng quán đã bắt đầu đông khách. Cô nhớ lại hôm nay đã là tối thứ Sáu, vì thế khách đến sớm và đông như thế này cũng đúng thôi. Vào những ngày cuối tuần, nơi này luôn trong tình trạng quá tải, khách đến không còn chỗ ngồi là chuyện bình thường.
Chiếc cổng nhỏ đơn giản dẫn vào một không gian thơ mộng và êm đềm được thiết kế theo kiểu Mộc, nằm lọt thỏm giữa lòng Sài Gòn ồn ào, tấp nập. Nơi đây, khách yêu nhạc có thể hưởng thức hầu hết các loại thức uống: từ những ly rượu vang, Cocktails đủ màu sắc đến những loại thức uống thông thường khác như: cà phê, nước trái cây hay trà xanh. Với phong cách phục vụ chuyên nghiệp và lịch sự, Melody là nơi được nhiều khách hàng mọi lứa tuổi yêu thích.
"Chào mọi người!"
Nga bước vào phòng dành cho nhân viên thì thấy Thiên Kim đang trang điểm. Vừa nghe tiếng cô, Kim đã quay sang hỏi liền.
"Chị Nga, chị có mang theo lông mi giả không? Cho em một cặp với."
Nga lắc đầu, lấy đồ trong túi xách ra để trên bàn. Đó là một chiếc túi nhỏ đựng dụng cụ trang điểm hiệu Mac mà Andrew đã đặt mua từ Mỹ. Anh nói, anh không tin tưởng mỹ phẩm đang bán rãi rác trong các trung tâm mua sắm ở Sài Gòn cho lắm.
"Không! Chị không có Kim ơi. Chị có bao giờ xài lông mi giả đâu. Sao em không hỏi Yến?"
Kim vừa lục lọi trong túi xách vừa nói.
"Nó đang diễn ngoài đó, em nhớ em còn nhiều mà sao không tìm thấy trong túi..."
Mở túi đồ lấy bộ trang phục, Nga vào phòng thay đồ rồi ngồi trước gương tự trang điểm ình. Cô nhìn mình trong gương, rồi sờ tay vào mặt mình, bất chợt nhận thấy gương mặt trong gương kia dường như đã thay đổi nhiều theo dòng thời gian. Khuôn mặt ngây thơ, trong sáng nhưng mang nặng tâm trạng u uất ngày xưa giờ đã không còn hiện hữu nữa, mà thay vào đó là vẻ mặn mà xinh đẹp tuy vẫn thoáng nét ưu tư, muộn phiền kín đáo ẩn hiện nơi khóe mi.
Dù đã có công việc ổn định nhưng Nga vẫn gắn bó với Melody, địa điểm dành cho những khách hàng yêu thích những bản tình ca bất hữu, được biểu diễn trực tiếp trên góc sân khấu nhỏ vào mỗi buổi tối hàng đêm.
Nga đã gắn bó với nơi này từ nhiều năm nay, kể từ khi Hoan Hỉ đuổi việc cô. Trong khoản thời gian vô cùng khó khăn đó, cô đã tìm được công việc này. Thật khó để so sánh công việc được gần gũi với những chiếc máy ảnh và công việc này. Nhưng có thể nói, đây là một trong những công việc mà cô yêu thích nhất từ trước đến giờ. Vì ngoài thu nhập ít ỏi, cô còn có thẻ thỏa mãn niềm đam mê âm nhạc của mình. Ngoài ra, nơi đây cũng là nơi kỷ niệm tình yêu của cô và Andrew.
Từ ngày quen nhau, hầu hết những đêm Nga làm việc ở Melody, Andrew đều đến xem. Lúc nào cũng vậy, bạn đồng hành của anh là bó hoa hồng đỏ rực trên tay. Mỗi khi Nga biểu diễn xong, anh lại vào phía sau "cánh gà" để tặng hoa cho cô. Đáp lại tấm chân tình của anh dành ình, cô luôn lạnh lùng từ chối. Trong trái tim lạnh giá của cô lúc đó, chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ tha thứ cho anh. Vì thế, mọi hành động của anh, cô đều xem là không thành thật. Ngoài ra, lúc đó cũng là thời điểm cô và anh vừa ra giao ước Volkswagen, nên cô luôn nghĩ rằng, anh cố gắng lấy được lòng cô để mà chiến thắng thôi. Và tất nhiên, cô không hề muốn mặc bikini hai mảnh màu vàng chói mắt, ngồi cùng anh trên chiếc xe bé xíu đó chạy vòng quanh Sài Gòn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!