Từ khi gặp gỡ và đem lòng yêu thương Nga, Andrew vô thức nhận ra rằng, việc giúp đỡ người khác cũng là cách mang đến niềm vui cho bản thân. Bởi từ trước đến giờ, anh không có thói quen giúp đỡ người khác. Đối với Andrew Việt Trần, giúp đỡ hay đối tốt với người khác là một việc làm ngu xuẩn nhất trên đời, thà rằng anh giúp một con chó ghẻ bên đường còn hơn. Có lẽ, khi anh nói ra điều này. Đám đông sẽ đồng loạt tức giận, lên án ý nghĩ và hành động vô nhân đạo của anh.
Nhưng nếu anh nói ra lý do của mình, liệu họ có còn mạnh miệng được như vậy? Thật ra, bất cứ điều gì xảy ra trên đời này đều có lý do riêng của nó cả.
Dù Nga thừa biết, việc làm vừa rồi của Tiệp là theo chủ ý của Andrew. Tuy nhiên, cô cũng không giấu được nét mặt cảm kích của mình khi quay sang nhìn anh, miệng khẽ cong lên tạo thành hình vòng cung đẹp đẽ. Cô dịu giọng nói khẽ, áp nhẹ bàn tay hơi lành lạnh của mình lên bàn tay của ai kia đang được đặt trên đùi cô.
"Cám ơn anh nha Andrew! Anh thiệt là tốt bụng và chu đáo quá."
Lời nói khách sáo có chủ ý của Nga làm Andrew mỉm cười, trong lòng ngập tràn hạnh phúc. Bàn tay đang được cô áp lên cũng khẽ xoay lại, nắm chặt lấy tay cô, đan xen vào những ngón tay mịn màng đó khít chặt đến độ không còn một kẽ hở nào.
Cảm giác lành lạnh trong bàn tay Nga bất giác khiến Andrew lo lắng, anh vội vàng cúi người lấy tấm chăn mỏng trong xe quấn quanh người cô kèm theo câu hỏi dịu dàng.
"Em có lạnh lắm không? Mai mốt đừng ra giữa đường dưới mưa như vậy nữa. Nguy hiểm lắm em biết không? Trời mưa, người ta chạy xe không nhìn thấy rõ, lỡ đụng trúng em thì anh biết làm sao?"
"Em đứng sát lề mà."
Nga lấp liếm, rời khỏi tay Andrew. Cô lấy trong túi ni
-lông xanh nhạt mấy trái hồng quân xoa xoa nhẹ trong lòng bàn tay ềm. Trước khi Andrew sai Tiệp mua lại thúng hồng quân của bà lão kia, cô đã mua giúp bà một bịch đầy.
Ngồi sát bên cạnh Nga, Andrew âu yếm đưa tay vén mái tóc hơi ẩm ướt của cô rồi nhẹ giọng nói.
"Anh thấy hết tất cả. Vì thế, em đừng có với anh."
Cúi đầu nở nụ cười không cho Andrew nhìn thấy, Nga tẽn tò vì bị anh phát giác mình nói dối. Vì thật ra, trong lúc vội vàng nhặt lại mớ trái cây cho bà lão, cô có sơ ý tiến xa hơn ra giữa đường. Lời anh nói quá đúng, lỡ cô không tránh kịp xe thì làm sao. Vì thế, sau một lúc im lặng, cô lí nhí như con nít hối tội.
"Em biết rồi."
Điệu bộ ngoan ngoãn biết nghe lời của Nga làm Andrew vui sướng trong tim. Anh kéo nhẹ cô vào lòng siết thật chặt như muốn truyền hơi ấm vào người cô. Anh không tin tưởng chiếc chăn bông vừa vặn màu trắng mà anh đã tự tay chọn lựa cho cô có thể làm điều đó.
Tựa đầu vào vai Andrew, Nga vẫn đều tay xoa xoa những trái hồng quân. Anh thấy lạ nên đưa tay giành lấy rồi hỏi.
"Trái gì đây?"
"Hồng quân đó anh. Anh không biết trái này hả?"
Nga rời khỏi vai Andrew, nhìn anh với ánh mắt bất ngờ. Sau đó, cô đưa trái hồng quân đã mềm ngọt trên tay đưa cho anh.
"Vì hôm nay, Andrew Việt Trần đã làm được một việc tốt nên được thưởng nè."
Nga nở nụ cười xinh xắn, buông lời trêu ghẹo Andrew làm anh khẽ mỉm cười, đưa tay xoa đầu cô.
"Em đã bóp mềm rồi đó. Anh ăn đi. Hồng quân mà không bóp ềm là không ăn được đâu. Mạ em nói, hồi nhỏ, em thích ăn trái này lắm."
"Không! Anh không ăn đâu. Xin lỗi em nhưng anh không ăn những thứ không có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng."
"Mệt anh quá! Nè! Andrew, anh ăn thử đi…"
Câu nói của Andrew chẳng làm Nga khó chịu chút nào. Mặc khác, cô còn chìa thẳng trái hồng quên đỏ bầm chạm vào môi anh, thuyết phục đến khi anh chịu há miệng đón nhận mà thôi. Nhìn anh vừa nhai vừa căng thẳng hưởng thức mùi vị của nó mà cô không nhịn được cười.
Ngày trước, mỗi lần, Nga nghe Andrew nói những câu mang khuynh hướng kiêu ngạo như thế. Trong lòng cô cảm thấy bực mình và ghét anh lắm. Những câu nói của anh lúc nào cũng làm người đối diện cảm thấy khó chịu. Tuy nhiên, cô nghe mãi rồi trở nên quen. Và theo thời gian, bây giờ, mỗi khi anh nói câu đó. Đối với cô, nó là một câu nói đùa giỡn và châm chọc người đối diện mà thôi.
Vì thực chất, anh luôn chịu hòa mình cùng cô trên khắp mọi nẻo đường, từ những quán ăn bình dân đến những gian hàng rong dân dã và cả trong những khu chợ nhếch nhác. Sự xuất hiện của anh ở những chỗ như thế luôn thu hút mọi ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người xung quanh. Tuy không nói ra, nhưng ai cũng hiểu, một người sang trọng lịch lãm như anh, vì cô nên mới chịu ngồi ở những quán ăn dành cho dân lao động nghèo như thế này.
Thật ra, Andrew giả vờ làm như vậy là để Nga tự tay đút trái hồng quân vào miệng anh thôi. Và mười lần như một, anh luôn cố tình cắn nhẹ tay cô một cái trong ánh mắt oán trách của cô.
Lần này, anh cắn ngón tay cô hơi mạnh nên làm cô bị đau. Nhéo một cái vào đùi của anh, cô giận dỗi xoay người không thèm nhìn mặt anh, tiếp tục vo tròn mấy trái hồng quân trong tay.
Andrew khẽ mỉm cười, choàng tay qua vòng eo của cô dỗ dành, khiến người đang cầm lái cũng phải nổi da gà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!