Vẫn tập trung vào việc mình đang làm, Andrew không có vẻ nghênh đón vị khách lâu ngày không gặp này lắm. Không hề ngước lên nhìn Will, anh hạ giọng nói.
"Ừm. Ngồi đi!"
Kéo chiếc ghế da sang trọng màu đen, Will ngồi ngã lưng vào ghế một cách thư thả, phong cách không giống như một cuộc viếng thăm nhằm mục đích trao đổi công việc cho lắm.
"Uống gì không?"
"Cho tôi một tách chè…"
Andrew ném cây bút sang một bên, nhấc điện thoại gọi cho Hà thư ký.
"Mang vào cho tôi một tách cà phê và một tách chè!"
Đặt điện thoại xuống bàn, Andrew lúc này mới nhàn nhã ngã lưng vào ghế, đưa ánh mắt dửng dưng nhìn về phía Will, không nghênh đón cũng không có gì gọi là hoan hỉ cho ngày gặp mặt sau chừng ấy năm trời.
"Dạo này, cậu sao rồi?"
"Cũng bình thường. Còn anh?"
"Rất tốt! Andrew Việt Trần này lúc nào mà không sống tốt cơ chứ."
Trả lời một cách nghênh ngang, Andrew đưa tay cầm lấy gói xì lên lấy một điếu rồi ném sang phía Will.
"Hút không?"
Will không hồ hỡi lắm nhưng cũng cầm lên lấy một điếu ra hút. Anh vốn không thích xì gà cho lắm, bình thường anh chỉ hút thuốc lá.
"Gặp anh có vẻ còn khó hơn gặp Tổng Thống nhỉ?"
Tựa đầu ra thành ghế phía sau, Andrew khẽ quét mắt nhìn về phía Will qua làn khói trắng bay bay rồi hạ giọng hỏi, không để ý đến câu nói vừa ngụ ý châm chọc, vừa kín đáo tỏ vẻ khó chịu của Will.
"Mấy năm rồi nhỉ? Trông cậu chững chạc hơn lần cuối cùng chúng ta gặp nhau ở New York, trước khi cậu đi Afghanistan năm 2002."
"Tôi biết anh có về Mỹ nhiều lần để công tác nhưng sao anh không bao giờ ghé thăm nhà?"
Andrew nhún vai cười nhạt, tỏ vẻ bất cần.
"Tôi làm gì có nhà bên đó...."
"Ông bà ngoại nhớ anh lắm. Tối ngày cứ nhắc đến anh hoài."
Câu nói cắt lời của Will làm Andrew cười khan một cái, giọng vẫn điềm nhiên và bình thản, anh buông lời mỉa mai.
"Nghe cậu tả cảnh ông bà nhớ thương tôi làm tôi cảm động thật đó. Nếu cậu không nhắc đến ông bà chắc tôi cũng không nhớ là mình vẫn còn có ông bà ngoại haha…"
"Thôi! Đủ rồi Andrew. Anh làm như vậy mà không thấy quá đáng sao? Anh có biết là ông bà rất nhớ và mong mỏi gặp lại anh biết nhường nào không? Chuyện đã qua lâu rồi, sao anh cứ cắt cứ và oán trách mọi người như vậy?"
Nhoài người ấn mạnh điếu xì gà, Andrew hung hăng trừng mắt nhìn Will nghiến răng nói.
"Đồ nhãi ranh! Mày tưởng mày là ai mà ngồi đó lên giọng dạy bảo tao? Nói ày biết, khôn hồn thì kiểm tra cái gì thì kiểm tra nhanh đi, rồi sau đó mau cút xéo về Mỹ."
Nhìn vẻ mặt sừng sộ của Andrew, Will bất mãn quay đầu ra phía cửa sổ sát đất nhẹ lắc đầu ngán ngẫm. Anh bất lực khi sự cố gắng của mình không mang lại kết quả tốt đẹp nào, tất cả chỉ như dã tràng se cát biển đông.
Bao nhiêu năm nay, mỗi khi nhắc đến người thân ruột thịt của Andrew, anh đều tỏ vẻ sừng sộ bất cần như vậy. Will luôn cho rằng, một khi con người ta lớn thêm nhiều tuổi thì điều đó sẽ tỷ lệ thuận với sự chín chắn và thấu đáo trong suy nghĩ của mình. Nào ngờ, đối với Andrew thì điều đó hoàn toàn ngược lại.
"Tại sao anh cứ cố chấp như vậy hả anh Hai?"
"Mày nói xong chưa? Nói xong rồi thì đi ra ngoài đi. Tao còn phải làm việc. Đừng ngồi đây lải nhải nữa. Tao nhức đầu rồi đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!