Chương 7: Chợ tình

"Tất nhiên, tôi sẽ rất nhớ và người tôi nhớ nhất, chính là.... em"

Sáng thứ hai đầu tuần, người phiên dịch mới đã đến. Tuấn và Nga đại diện ra đón khi xe vừa dừng bánh trước nhà Rông. Vừa nhìn thấy dáng Lan Anh, tên người phiên dịch từ Sài Gòn ra, Tuấn đã thốt lên. Ôi Trời!

Đúng là trái đất tròn, sau nhiều năm không liên lạc, Tuấn không thể tin được một ngày mình sẽ hội ngộ cô bạn lí lắc, lém lỉnh học cùng trường Đại học khoa học xã hội và nhân văn ngày xưa tại một nơi xa xôi hẻo lánh này.

Vừa nhìn thấy dáng Tuấn, Lan Anh đã kêu lên mừng rỡ. Ôm lấy anh như bắt được vàng. 5 năm du học ở Anh quốc, dường như cô đã quen với phong cách của người bản xứ. Tuy nhiên, Tuấn không mấy mặn mà với cách xã giao mà anh cho là có phần thái quá này.

"Tuấn nhìn vẫn như xưa, có điều manly hơn.

" Đôi mắt Lan Anh lấp lánh qua làn kính trong veo.

Tuấn cười trừ lắc đầu, chưa kịp trả lời thì Lan Anh đã vồn vã.

"Đây là ai?

" Lan Anh nhìn Nga, ánh mắt hiếu kỳ.

"Đây là cô giáo Nga, đồng nghiệp của anh từ Sài Gòn ra.

"

Tuấn giới thiệu Nga với Lan Anh rồi nhờ Nga giúp đỡ Lan Anh trong thời gian cô làm việc ở đây. Dẫu sao chị em gái với nhau cũng dễ dàng hơn....

Nga cười thân thiện, giọng nhỏ nhẹ.

"Có gì chị cứ hỏi em nhé, đừng ngại."

Chỉ chờ có thế, mắt Lan Anh sáng hẳn lên, vẻ mặt không thiện cảm dành cho Nga ban đầu đã biến mất.

"Không, chị thích làm phiền anh Tuấn hơn....

"

Giọng Lan Anh luyến thoắng trong nắng, mắt len lén nhìn biểu cảm trên gương mặt Tuấn, người đứng dưới mát hiêng nhưng mặt vẫn đang đỏ bừng đến tận tai...

---o---

Đây là lần đầu tiên, Nga không đi làm ngày cuối tuần. Cô và Will đã hẹn nhau đi họp chợ, nơi mà mọi người ở địa phương vẫn hay gọi là Chợ tình. Will rất háo hức vì trước đây, anh chưa bao giờ được đến một phiên chợ vùng cao như thế này.

Từ lâu, Chợ tình đã là một nét văn hóa truyền thống của đồng bào dân tộc Tây Nguyên. Cứ mỗi chủ nhật hàng tuần, người dân từ các buôn lân cận lại đổ về chợ Ngọc Yêu. Đây không chỉ là nơi mua bán trao đổi văn hóa phẩm, mà còn là nơi hội họp giao lưu văn hóa, tạo điều kiện cho các nam thanh nữ tú đến để làm quen và kết duyên. Cái tên

"Chợ tình

" cũng từ đây mà được đặt nên.

Bình minh trên cao nguyên thật đẹp. Cảnh vật hoang vu thoáng đãng vẫn còn mơ ngủ dưới những làn sương lạnh ẩm ướt, đang cố chờ những tia nắng ấm áp đánh thức giấc ngủ vùi....

Hôm nay, Nga mặc trang phục của người Xơ

-đăng. Trông cô vẫn luôn duyên dáng như thường ngày. Trên mái tóc dài đen mượt và óng ả buông xoã ngang lưng là sợi dây với hoạ tiết màu đỏ đen được cột khéo léo ngang đầu . Trông cô không khác gì một cô gái bản. Suốt chặng đường dài, sau mỗi câu chuyện đứt quãng, dường như có ánh mắt nào đó đang nhìn cô kín đáo....

Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, Will và Nga cũng đến được nơi. Mặc cho những cơn gió đông se lạnh thổi về, phiên chợ vẫn vô cùng tấp nập. Từ xa, họ đã nhìn thấy thấp thoáng những bộ quần áo truyền thống sặc sỡ trên người những cô gái đến từ những dân tộc và buôn làng khác nhau. Tô điểm thêm cho sự nổi bật cả một góc trời là những gian hàng đồ thổ cẩm, vải vóc, trang sức mạ vàng được bày bán khắp mọi nơi.

Mọi thứ hòa vào nhau, tạo nên một khung cảnh vô cùng tươi vui.

Đâu đây là tiếng khèn, tiếng trống, tiếng sáo, tiếng thổi lá, hay tiếng hát của những chàng trai đang trổ tài để chinh phục các cô gái.

Will vô cùng háo hức dạo bước quanh khu chợ. Anh rất thích thú khi được chơi thử

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!