"Không…Không..!!!!"
Tiếng hét hoảng hốt của Nga như một loại âm thanh chấn động, làm tê liệt mọi thứ ồn ào, bát nháo xung quanh.
Thời gian này đang là giờ cao điểm, xe cộ đông đúc liên tục qua lại hai bên đường, tiếng động cơ, tiếng xe cứu thương, tiếng còi cảnh sát… hòa vào nhau tạo thành một loại tạp thanh vô cùng hỗn loạn. Vậy mà tiếng hét bàng hoàng xen lẫn đau đớn khôn cùng của người con gái bé nhỏ như Nga vẫn có thể lấn át lên trên tất cả. Điều này cũng đủ để những người đang có mặt nơi hiện trường tang thương trước mắt hiểu được nỗi đau mà Nga đang mang lớn đến bao nhiêu.
Có thể nói, giây phút tấm vải trắng lạnh lẽo tang tóc bị kéo ra khỏi người nạn nhân là giây phút kinh hoàng nhất trong cuộc đời Nga. Thế nhưng, trong thời khắc vô cùng đen tối hòa màu của sự hoảng loạn, hình dạng của người dưới tấm khăn trắng kia đã vô tình mang đến cho cô một tia hy vọng mong manh len lỏi thầm kín trong đáy lòng.
Trước mắt cô, trên băng ca trắng còn rơi vãi nhiều vết máu đỏ rùng rợn là thân xác của một người đàn ông gầy gò trong bộ quần áo khá là quen thuộc đối với Nga. Chúng quen thuộc đến nỗi chỉ cần liếc mắt qua, cô đã biết nó từng thuộc về ai. Nhưng ngay lúc này, cô ước ao rằng, mình chưa bao giờ nhìn thấy nó. Cô đinh ninh với ý nghĩ, hàng trăm chiếc áo như thế này được sản xuất một lần. Thì không có lý do gì, thi thể bị giết hại một cách man rợ kia là một trong những người thân của mình.
Có vô lý lắm không? Khi mọi người đang tự hỏi rằng, tại sao ngay cả khuôn mặt của người thân mà Nga cũng không nhớ? Hay là vì nạn nhân bị hành hung phần mặt biến dạng nặng đến nỗi, cô không thể nhận ra hình hài?
Nếu sự thật là như vậy, có lẽ, Nga sẽ không hoảng sợ đến độ ôm mặt thảng thốt mà ngất lịm xuống nền đất khô cằn ngay sau đó…..
Trên đời này, đôi khi sự chia ly lại xảy ra song hành với khoảnh khắc hội ngộ trong kỳ tích. Duy chỉ có một điều rằng, không biết ta có đủ may mắn để chạm tay vào nó hay không? Và trong giây phút thoáng qua này, nào ai biết được, nó lại có thể thay đổi số phận của nhiều con người đến như vậy…
Lúc khoảnh khắc thân thể xinh đẹp đang dần héo úa của Nga đột ngột chạm đất, chiếc Roll Royce màu trắng sang trọng với biển số ngoại cũng từ từ rời khỏi đại sảnh Đệ Nhất, chầm chậm êm đềm lướt qua thảm cảnh tang thương một cách bình thản. Trái ngược hoàn toàn với ánh mắt nâu sâu thẳm, lôi cuốn đang nhìn chằm chằm vào dáng vẻ mong manh của người con gái ngay trước mặt.
Trên bầu trời cao vời vợi, ánh mặt trời Phnom Pênh muộn màng soi vào ô cửa kiếng, vây lấy gương mặt tuấn tú khí chất hơn người rồi dần dần quyến luyến trở mình xuống núi. Để lại thần mặt trời duy nhất của lòng Nga trong chiếc xe sang trọng đắc tiền kia.
Sau vài phút, chiếc xe trắng xa hoa rồi cũng lạnh lùng chạy xa khuất, tàn nhẫn cắt đi ánh nhìn chua xót của ai kia đang dành cho Nga, mang thần mặt trời của cô đi xa, mang cả hy vọng mong manh của cô chôn vùi vào dĩ vãng.
Tự hỏi, không gặp được anh sẽ là điều may mắn hay bất hạnh cho cô trong lúc này? Khi mà sự hoài vọng dành cho người phương xa chưa bao giờ tắt lịm trong lòng cô. Vì thế, sẽ là một sự tàn nhẫn biết bao, nếu như cô nhìn thấy những gì đang xảy ra trong chiếc Roll Royce trắng bóng đắc tiền kia. Có lẽ, nỗi đau cô đang mang sẽ tăng lên gấp bội khi nhìn thấy thân thể cao lớn cường tráng từng thuộc về mình giờ đã được một bàn tay trắng mịn màng khác đặt lên.
Xe đã hoàn toàn chạy khỏi hiện trường chằng chịt dây ngăn cách. Vậy mà ánh mắt nâu trong xe vẫn âm trầm nhìn vào kiếng chiếu hậu. Nét xa xăm vô phương hướng chẳng thể nào nắm bắt được điều chi.
Chỉ còn cơn gió nhẹ nhàng hiếm hoi thổi vào tai người đang nằm thiêm thiếp trên nền đất lạnh. Lý trí đã không còn tồn tại nhưng nhịp tim thì lại đập mạnh liên hồi. Trong một khắc, dòng lệ trong veo tinh khiết hòa vị đắng nghét lặng lẽ tuôn trào phía đuôi mắt, cơ hồ như lắng nghe những lời gió thổi đang từ từ nhẹ rót vào tai.
Tưởng rất xa nhưng lại rất gần.
Tưởng đã quên nhưng lòng vẫn luôn nhớ mãi.
Xin lỗi vì đã không thể nhận ra em giữa dòng đời xuôi ngược.
Để có thể ôm em, dìu em đi qua nỗi đau này.
10 giờ sáng.
Tại phòng thẩm vấn của cục cảnh sát Phnom Pênh.
Trong căn phòng kín với ánh đèn trắng trên bàn, Nga ngồi đối diện với một nhân viên cảnh sát người Campuchia và một nữ thông dịch viên người Việt Nam. Sau khi viên cảnh sát nhìn khuôn mặt tái nhợt không một chút sức sống của Nga, ông ta hỏi han quan tâm tình trạng sức khỏe của cô rồi mới bắt đầu phỏng vấn. Một phần là vì ông ta quan tâm đến cô, nhưng phần lớn là vì ông ta muốn biết chắc chắn những lời khai của cô trong trạng thái ổn định tinh thần.
Sau cái gật đầu vô thức cùng ánh nhìn vô hồn của Nga, viên cảnh sát già bắt đầu đưa ra những câu hỏi. Chung quy những câu hỏi này vẫn là mối quan hệ của cô với người nằm dưới tấm vải trắng kia. Những thông tin và lý do vì sao người đó lại đến xứ sở chùa Tháp này? Và còn rất nhiều câu hỏi khác nữa mà tất cả những gì cô nghe thấy chỉ còn là tiếng vo ve bên tai. Trong đầu cô chỉ toàn in hình ảnh bàng hoàng mà cô đã nhìn thấy chiều hôm qua.
Sau một hồi thẩm vấn, Nga chẳng cung cấp được thông tin gì nhiều vì cô không hề hay biết chuyện gì đã xảy ra.
Ngoài ra, cảnh sát cũng hỏi cô về chủ nhân đã mướn căn phòng xoa hoa kia, nơi mà nạn nhân đã ở trước khi bị giết chết. Cô ngây người ra một lúc nhìn viên cảnh sát khi được ông hỏi về điều này. Cô đoán có lẽ là Andrew đã thuê căn phòng đó. Vì anh ta đã sắp xếp cuộc hẹn này cơ mà. Tuy nhiên, dù đã âm thầm nghi ngờ thi thể của nạn nhân là ai. Nhưng cô vẫn không muốn chấp nhận sự thật đau đớn kia nên lắc đầu trả lời không biết.
Một mực thẳng định mình không hề liên quan hay có quan hệ gì với người đã chết một cách tức tưởi, đã bị giết một cách man rợ kia.
"Nếu các vị không còn gì để hỏi. Liệu tôi có thể được toại ngoại sau buổi thẩm tra này không? Tôi cần phải đi tìm người thân để cùng nhau về nhà."
Nga nhìn họ mắt ráo hoảnh, kiên định với lập trường. Cô cho rằng, chiếc túi xách mà cô nhìn thấy ở hiện trường chỉ là một sự nhầm lẫn nào đó. Và giả thiết cô đưa ra là người thân của cô bị mất chiếc túi mà thôi. Chứ nạn nhân đã chết kia không phải là chủ nhân của chiếc túi đó.
Nhìn vẻ mặt thẫn thờ đến đáng thương của Nga, cả viên cảnh sát và cô thông dịch viên đều nhìn nhau vẻ ái ngại. Tuy nhiên, dủ viên cảnh sát đã nhận được lệnh của cấp trên rằng, không được phép tạo bất kỳ áp lực hay khó khăn gì cho cô. Nhưng họ vẫn phải cho cô biết sự thật sau khi đã điều tra và tìm hiểu rõ ràng chi tiết của sự việc.
Bằng ánh mắt thể hiện sự cảm thông, thứ mà viên cảnh sát thỉnh thoảng vẫn làm khi cố gắng xoa dịu nỗi đau của người nhà bị hại. Hôm nay, sự cảm thông này của ông còn mang theo sự kính trọng và dè chừng. Bởi trước khi ông bước vào căn phòng này để thẩm vấn Nga, ông đã nhận được một cuộc gọi từ Thái Lan. Việc một nhân vật quan trọng đích thân căn dặn phải đối xử đặc biệt tốt với cô khiến ông có chút áp lực.
Không những thế, Nga còn được đón tiếp một cách hoàn toàn đặc biệt so với những người bị thẩm vấn trước đây. Trong đó, ngoài việc viên cảnh sát thẩm tra không được gây áp lực tinh thần hay đưa ra những thông tin điều tra có nội dung quá sức chịu đựng của cô…Họ còn đặt biệt ưu ái cả những chi tiết nhỏ nhặt về phương tiện đưa đón cô đi lại, đến cả việc phải pha một tách chè xanh nóng cho cô dùng trước khi bắt tay làm bất cứ việc gì. Tuy nhiên, vì trong lòng cô giờ đây chứa đầy nỗi đau đớn đến độ không còn quan tâm đến điều này nữa. Và đương nhiên, cô cũng sẽ chẳng màn nghĩ ngợi đến người đã luôn theo sát sau giúp đỡ cô là ai?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!