Chương 48: Một đêm ở Siêm Riệp. (Phần 1)

Vệt máu đỏ tươi trên chiếc áo sơ mi trắng của Andrew khiến Nga vô cùng sợ hãi. Cô hốt hoảng một tay che miệng lại, một tay run rẩy giơ về phía anh nhưng lại ngập ngừng rút lại.

"Andrew! Anh …anh bị làm sao vậy?"

"Anh không sao. Đừng sợ!"

Andrew trấn an Nga. Bàn tay còn lại của anh run run rời khỏi vô lăng. Sau đó, anh mới khẽ khàng cất giọng nói nặng nhọc với cô.

"Mở nắp xe trước mặt em. Có ... có một cây đèn pin trong đó..."

Nga vẫn chưa hết bàng hoàng, ngẩn người nhìn Andrew một giây âm trầm trong bóng đêm rồi làm theo lời anh vừa nói. Đúng thật là có một cây đèn pin chuyên dụng trong này. Cô nhanh chóng tìm nút mở đèn lên soi về phía anh. Lúc này, cô mới hoảng hốt há hốc mồm, tim đập thình thịch như nhảy lọt ra khỏi lồng ngực khi nhìn thấy vết máu đang dần lan rộng bên ngực phải của anh, cô kinh động và hoảng loạn đến độ đánh rơi cả cây đèn pin xuống sàn xe.

Vậy là anh đã lấy thân mình che chắn cho cô khỏi viên đạn đó sao?

"Trong ngăn đựng vật dụng em vừa mở..." Giọng Andrew gấp gáp nhưng vẫn đứng quãng vì cơn đau liên tiếp cào cấu vào vết thương. "Lấy hộp sơ cứu ra đây... Mau lên!"

Nga vẫn run cầm cập, nhưng sau đó vội vàng làm theo những lời Andrew vừa nói. Cô luýnh quýnh lấy hộp sơ cứu ra đưa về phía Andrew hỏi giọng ngập ngừng.

"Tôi... tôi phải làm sao đây?" Giọng cô run sợ, hai răng va đập vào nhau cành cạch...

Andrew không trả lời. Bàn tay run run cầm ống chích lên. Sau đó, anh quờ quạng khẩn trương trong hợp sớ cứu tìm một ống thuốc nhỏ rồi đưa lên miệng cắn nắp, hai tay cố gắng giữ yên để cắm đầu kim tiêm vào ống thuốc đó. Cuối cùng, anh tự tự chích vào gân tay mình một cách chuyên nghiệp.

Nga vốn rất sợ kim tiêm, nên dù soi đèn cho anh. Cô nhăn nhó run sợ nhắm mắt, quay mặt đi chỗ khác. Đến khi mở mắt ra, cô đã thấy anh dùng một đầu gắp bằng kim loại trông có vẻ rất sạch sẽ ấn vào chỗ đang tuôn máu nườm nượp. Nơi này cũng đã bị anh xé phần vải ra, để lộ miệng vết thương đỏ ngầu ghê rợn.

Trong bóng đêm mờ ảo, Andrew nghiến răng, khuôn mặt ra sức chịu đựng cơn đau nhói tận vào trong cơ thể, mồ hôi trên trán anh tuôn ra nườm nượp. Bằng động tác dứt thoát, anh gắp từ trong người ra một đầu đạn nhỏ xíu, vật nhỏ đủ sức làm anh gần như kiệt sức. Thở những hơi nặng nề dồn dập, anh ném đầu đạn vào trong hộp cứu thương chửi thề bằng tiếng Anh.

"Mẹ kiếp!"

Nga từ lúc nãy đến giờ chỉ biết ngồi yên bất động, tay chân run lẩy bẩy cầm cái này rớt cái kia. Không thể nào giúp được cho anh bất cứ điều gì.

"Andrew, anh không sao chứ?" Nga nhỏ giọng, mặt mếu máo muốn khóc.

Nga vốn rất sợ máu, nên nhìn vệt đỏ càng ngày càng loang lỗ trên ngực áo trắng tinh của Andrew khiến cô như nghẹt thở, chỉ muốn ngất lịm đi.

"Không sao! Đừng sợ." Andrew thều thào.

Andrew trong lúc bức bí, vẫn giơ bàn tay đầy máu về phía Nga như cố chạm vào mặt cô. Thế nhưng, cô vừa nhìn thấy máu đã co người lại nép về phía cửa sổ không cho anh đụng vào người mình kèm theo giọng lí nhí run rẫy.

"Tôi sợ... tôi sợ máu lắm. Đừng đụng vào người tôi..."

Andrew có chút mất mát trong đáy mắt, lẳng lặng cố gắng làm tiếp công việc cứu thương một cách khẩn trương.

Trong lúc này đây, anh thực sự muốn được cô quan tâm chăm sóc biết bao. Thật ra, anh cũng chỉ như một đứa trẻ. Chỉ cần một cái chạm nhẹ, một cái vuốt ve của cô cũng sẽ nguôi ngoai mọi sự đau đớn trên người. Vậy mà…

Trong hộp cứu thương còn có kim và chỉ. Tuy nhiên, lúc này, Andrew gần như kiệt sức, mắt không nhìn nổi được miệng vết thương. Kim đâm không đúng địa điểm bị anh phạm cả ra ngoài da thịt bình thường. Vì thế, mới khâu được hai mũi, anh đã cắn răng, nhắm mắt ngã đầu về phía sau ghế, bất lực buông xuôi bàn tay...

Nga vẫn co ro trong bóng tối nhìn anh bất lực mà không biết phải làm sao. Nước mắt từ đâu cứ rơi thành từng dòng dài bất tận. Thế nhưng, cô vẫn bất động mà không hề tiến lại gần để giúp anh. Cho đến khi, anh nhìn về phía cô lên tiếng nói.

"Anh biết... em sợ. Nhưng em có thể khâu lại ... vết thương cho anh không?"

"Không... tôi không biết làm.. Tôi sợ... Tôi không làm được đâu..." Nga mếu máo xua tay, co chân lên ghế vội vàng nói.

Andrew nghe Nga nói thế thì không cưỡng ép nữa, chỉ gật gật đầu. Ngoài trời vẫn tối đen như mực, anh đoán tầm đã 3 giờ sáng. Anh sẽ cố gắng gượng đến khi có người đến giúp đỡ. Vì hiện tại, anh không thể tiếp tục điều khiển xe.

Nga thấy cánh tay bất lực của Andrew buông lõng vô thức thì tâm trạng vô cùng áy náy. Cô hít thở sâu vài cái rồi cũng miễn cưỡng nhoài người về phía anh. Cô oán trách chính mình bất tài, vô dụng. Một việc cứu người như thế này mà cũng không thể làm. Tệ hơn nữa, anh vì che chắn cho cô nên mới ra như thế này. Anh nói sẽ có người tìm ra hai người. Nhưng cô sợ anh không chờ được đến lúc đó.

"Để tôi làm.. thử. Hãy chỉ tôi!" Mắt Nga lấp lánh trong bóng đêm, màn sương dày đặt giăng đầy trong đáy mắt xinh đẹp.

Andrew nghe Nga mở lời đồng ý thì nhanh chóng nhìn gương mặt vẫn còn bàng hoàng của cô, miệng nở một nụ cười đau thương nhưng ánh mắt tràn nghiệp sự biết ơn dành cho người đối diện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!