Hung hãng ném bịch băng vệ sinh vào buồng Nga đã vào, Andrew hùng hổ tiến nhanh ra bên ngoài. Không còn thiết che đi gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ ban đầu, giờ máu đã dồn lên đến tận não.
Anh đã tin tưởng cô.
Vậy sao cô còn dám bỏ trốn?
Điên loạn tìm kiếm Nga khắp mọi nơi xung quanh Angkor Wat. Andrew cầm điện thoại hét lên khiến mọi người xung quanh đều phải giật mình.
"Tìm cô chủ ngay cho tôi!"
Ánh mặt trời chiếu xuống tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của Andrew từ từ nhạt dần, báo hiệu thần mặt trời đang dần đi xuống. Màn đêm sắp sửa bao trùm mọi ngõ ngách Angkor Wat khiến sự kỳ vọng trong đầu anh càng lúc càng tiêu tan. Nơi đây ban đêm không một ánh đèn, nếu như Nga không bỏ trốn mà lạc ở một nơi nào đó thì anh biết làm sao?
Dù đã gọi điện cho cấp dưới nhanh chóng rãi rác đi tìm, Andrew vẫn bất an ngồi lặng lẽ trong xe, ánh mắt không giấu được sự tức giận tột cùng, qua đó cũng thoáng lên vẻ đau xót nơi đuôi mắt.
Mỗi thục hạ đến báo kết quả tìm kiếm là mỗi lần anh đấm mạnh tay xuống ghế, ánh sáng ít ỏi lùa vào xe soi đủ rõ những đường gân xanh trên mu bàn tay vì lực nắm quá chặt. Đủ biết chủ nhân của nó điên tiết cùng cực thế nào.
Thiên Nga, sao em dám cả gan làm điều này với anh?
Tại sao em lại không tin tưởng anh? Chúng ta đã giao kèo với nhau rồi. Chỉ khi nào chính tay anh đưa em về lại Sài Gòn thì em mới được phép về. Điều đó đơn giản như vậy mà em không hiểu sao? Chỉ có anh làm công việc này thì anh mới an lòng. Chỉ có anh mới có thể đưa em an toàn trở về với gia đình.
Thực sự em làm điều này có phải một phần là vì không?
Sẽ chẳng có loại tình cảm nào trên thế gian này lại có thể hối thúc con người ra đi trong tình cảnh như vậy. Giấy tờ không có, tiền bạc không có, nguy hiểm luôn rình rập cận kề.
Nhớ đến hình ảnh tàn tạ đau thương của Nga đêm mưa gió của hơn khác trước. Anh lại đau khổ chống tay lên đầu lo lắng. Lỡ cô không may gặp những loại khốn nạn như vậy một lần nữa thì anh biết sao làm đây?
Chưa bao giờ có việc gì trên đời này lại khiến anh lo lắng như vậy. Ánh mắt phụng hẹp dài lạnh lẽo trầm tư ngửa đầu ra sau ghế, thở một hơi nặng nhọc khó khăn, ánh mắt cũng mệt mỏi khép lại như đang tập trung nghĩ ngợi một điều gì đó.
Ngoài việc tự ý bỏ trốn, mọi khả năng có thể xảy đến với cô điều được anh nghĩ đến. Sau một hồi đưa ra hết dẫn dụ này đến minh chứng kia. Anh quay đầu sang nhìn bóng đêm đang ùa rất nhanh ngoài cửa sổ khẽ nhỉu mày chép miệng.
"Bắt cóc?"
E…E…E
Âm thanh run trên nền ghế da cắt ngang suy diễn của Andrew, anh nhíu mày nhìn số lạ trong điện thoại. Trong đầu nhanh chóng lan tràn cảm giác bất an, đưa điện thoại lên trả lời, giọng dù điềm nhiên của anh cũng khiến người khác lạnh sóng lưng.
"Ai?"
"Tình nhân của ông đang bị chúng tôi giam giữ. Nếu như không muốn mang xác của cô ta trở về thì hãy đến ngay địa chỉ .... "
Không nằm ngoài những suy đoán của Andrew, tình huống xấu nhất cuối cùng cũng đến tai anh. Nắm chặt chiếc điện thoại trên tay, khuôn mặt anh trở nên vô cùng đáng sợ, cặp mắt phụng hẹp dài phần đuôi lộ rõ tia máu giận dữ tột cùng, tất cả được kiềm nén lại qua cái nắm tay siết chặt. Hàm răng trắng đều trong khuôn miệng cực kỳ nam tính nghiến chặt, khiến những đường gân xanh khoẻ mạnh ẩn hiện. Bất cứ người nào nhìn vào đều thấy một vẻ băng giá cực kỳ nguy hiểm.
Mặt trời bắt đầu chiềm dần sau những hàng cây cổ thụ. Bóng tối ùa đến trong nháy mắt. Lúc này đồng hồ trên chiếc Cadillac chỉ đúng 7 giờ tối.
Xe lao vun vút trên đường như bão táp, hoàn toàn không hề quan tâm đến bất cứ người, vật hay phương tiện nào trên đường. Andrew một mình giữ tay lái, sắc mặt thâm sâu chỉ lộ một vẻ khát máu duy nhất, như sẵn sàn ra tay với bất cứ người nào đến gần.
Trong đầu Andrew lúc này chỉ tràn ngập khuôn mặt xinh đẹp đang sợ hãi của Nga. Không có anh bên cạnh, chắc chắn cô sẽ hoang mang lắm. Càng nghĩ đến cô phải chịu dày vò đau đớn hay bất cứ sự xâm hại nào, tay anh càng thêm siết chặt vô lăng, chân anh càng thêm nhấn ga mạnh hơn. Xe lao như điên về phía màn đêm bắt đầu lan toả dày đặc trong không trung.
Tên bắt cóc Nga đã uy hiếp Andrew không được dẫn dắt bất cứ người nào khác đến điểm hẹn. Tất nhiên kèm theo lời đe doạ, nếu nhìn thấy bất kỳ sự bao vây hay sự xuất hiện của cảnh sát, Nga sẽ bị giết ngay lập tức.
Không cần đối mặt với bọn người nham hiểm kia. Andrew cũng đủ biết bọn họ là ai. Anh cảm thấy vô cùng đau đớn khi đã để Nga lọt vào tay bọn chúng. Không khó để nhận biết, người họ muốn có trong tay là anh chứ không phải là cô. Và lần này đến lần khác, họ dùng cô để mà "nhử mồi" anh. Anh oán hận chính mình khi đã để cô phải rơi vào trong nguy hiểm như vậy.
Tên chủ tịch Đệ Nhất cáo già đó đúng là một kẻ đồi bại không ai sánh bằng. Ngay cả một khí chất của một kẻ cầm đầu cũng không hề có. Dùng một người đàn bà yếu ớt để mà uy hiếp anh. Đấm mạnh vào vô lăng, anh hận vì đã không cho hắn ta thêm nhiều phát súng nữa trong cái đêm loạn lạc ấy. Anh càng hận chính mình hơn khi đã tỏ ra thờ ơ và lỏng lẻo việc đảm bảo an toàn cho Nga trong chuyến đi này. Anh luôn đinh ninh rằng, bản thân anh là ngưòi bảo vệ cô tốt nhất.
Vậy mà giờ đây anh lại để cô phải chịu đựng khổ đau như thế này. Lòng anh nóng như lửa đỏ, thêu đốt mọi thứ bên trong. Ngược lại với sự nóng giận của chính mình, ánh mắt phụng trong bóng đêm sâu thăm thẳm như đầm lầy không đáy, lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm không bao giờ tan.
Sau một chặng đường lạnh tanh với những hàng cây cối dày đặc hai bên đường, chiếc Cadillac như con mãnh thú đen kình với đèn pha toả sáng phía trước chiếu vào một ngôi nhà hai tầng màu xám ảm đạm, xung quanh nó chỉ toàn mùi tang tóc, vắng vẻ và lạnh lẽo như địa phủ sâu thẳm.
Andrew khẩn trương bước xuống xe, ánh mắt không hề giảm đi nét căm hận và thịnh nộ nào. Nghe tiếng động, cánh cửa bằng gỗ đen to lớn tự động từ từ mở ra, chiếu thứ ánh sáng vàng vọt ảm đạm ma mị ra phía ngoài. Cánh cửa càng mở rộng, đoàn người đông đúc bậm trợn khát máu với những cây gậy to trên tay xông ra như một dòng máu lạnh tanh và sát khí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!