Chương 45: Chỉ duy nhất mình em! (Phần 2)

KÉT.

Tiếng xe thắng gấp làm Nga thu hồi lại lý trí và trở về với hiện tại. Lục thắng gấp khiến cô ngã nhào về phía trước, xém chút nữa đầu đã đập vào hàng ghế phía trên. Nhưng nhờ có Andrew giữ người cô lại nên không hề hấng gì. Anh hung hăng mắng bác Ba tài xế vì tội bất cẩn và xoay người cô về phía mình, nhìn cô chăm chú hỏi giọng lo lắng.

"Em có sao không?"

Nga hơi bất ngờ nên vô thức gật đầu. Chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy bác Ba tháo dây an toàn, mở cửa bước xuống xe với chiếc ô đen trên tay. Cô tò mò ngoáy đầu lại nhìn ra phía sau, thấy bác đang đứng đủng đỉnh giữa đường, một tay cầm ô, một tay giơ ngang như ra hiệu cho chiếc xe phía trước mặt.

Chiếc xe buýt đột ngột dừng lại khi thấy tín hiệu của bác Ba.

"Có chuyện gì vậy?" Nga quên cả việc đang chán nhìn mặt Andrew, quay sang hỏi, mắt vẫn dán ra phía sau xem chuyện gì đang xảy ra.

Andrew đưa bàn tay áp vào gò má Nga vẻ cưng nựng dịu giọng nói.

"Không phải đó là điều em muốn sao?"

Nga như hiểu ý tứ của Andrew, khuôn mặt không giấu được nét vui mừng, mỉm cười nhìn anh thật tươi. Nụ cười tự nguyện vô cùng xinh đẹp mà cô dành cho anh, khiến anh vô cùng hạnh phúc.

"Anh thiệt cho họ đi nhờ xe sao?"

"Ừm" Anh gật đầu, choàng tay lên vai cô thân mật rồi cùng nhau ngoáy đầu ra phía sau. Nga vì quá vui mừng cho họ nên cũng quên luôn cử chỉ này của anh.

Nhìn ra phía sau, Nga thấy bác Ba đang giúp hai người trên nóc xe tiếp đất. Sau đó, họ không tiến về phía xe Andrew đang đợi mà lại quay trở lại xe buýt. Nga nhíu mày ngẫm nghĩ, nếu như trên xe buýt còn chỗ ngồi thì họ phải ngồi trên nóc làm gì?

Nga tiếp tục quan sát, thấy họ vẫn đứng bên ngoài xe và không có dấu hiệu vào trong xe. Còn người tài xế xe buýt thì có vẻ sốt ruột muốn di chuyển nhanh.

Thấy bác Ba cầm ô quay trở lại xe, Nga hơi thất vọng quay qua nhìn Andrew bằng ánh mắt bất mãn.

Trong vài khắc, bác Ba đã đứng cạnh cửa kính nơi Andrew đang ngồi, bác khom lưng, gõ gõ vào mặt kiếng kính cẩn hỏi ý anh.

"Gì?"

Nói chuyện với người lớn mà hỗn láo hết chỗ nói. Nga lườm Andrew một cái.

"Dạ, thưa ông chủ. Hai người đó còn có người nhà trên xe buýt. Bao gồm ba trẻ em và một phụ nữ nữa ạ. Nếu như vậy thì xe chúng ta không đủ chỗ ngồi."

"Trên xe buýt không còn chỗ trống sao?" Giọng Andrew lạnh tanh, cứ như là một người khác hẳn với người vừa dịu dàng vén tóc Nga nói chuyện cách đây ít phút.

"Xe buýt chật kính rồi ạ. Hầu hết mọi người đều phải đứng trên xe."

"Đẻ cho cố vào bây giờ thì không có chỗ ngồi"

Andrew lẩm bẩm, thở phì một hơi bất mãn, cánh tay vẫn còn đặt trên vai Nga. Anh quay sang nhìn cô với ánh mắt có chút trách cứ như muốn mắng. Em đã sáng mắt ra chưa? Nhưng tất nhiên, anh làm sao nói nặng lời với người đàn bà của mình như vậy.

Nga hiểu ngay ánh mắt của Andrew, miệng cười toe, nhanh nhẩu nói.

"Tôi nhỏ con lắm. Tôi sẽ ngồi nép bên này. Chắc chắn sẽ đủ chỗ thôi. Anh tin tôi đi!"

Vừa nói, cô vừa nép người về phía cửa sổ tay sờ sờ lên ghế nói "Chắc chắn là đủ

chỗ. Vả lại trẻ em mà, chắc mấy bé đó cũng không chiếm chỗ nhiều lắm đâu. Anh đúng là tốt bụng thiệt đấy Andrew à."

Andrew hiểu ngầm lời nói nịnh nọt có chủ ý của Nga ngay. Anh buồn cười nhìn cô, lắc lắc đầu chán chường sau đó quay sang nói với bác Ba giọng lạnh tanh.

"Hốt lên hết đi!"

Anh ta nghĩ sao? Con người chứ có phải con vật hay đồ vật gì đâu mà dùng từ "hốt lên". Thiệt là "khẩu xà, tâm xà" mà. Nga nghĩ vậy, nhưng nào dám nói ra. Lỡ anh nổi điên lên không cho họ đi nhờ xe thì lại khổ. Tuy nhiên, cô cũng ngấm ngầm nhìn anh tỏ vẻ biết ơn. Dẫu sao, anh vì chiều theo ý cô mà đã để họ vào trong xe rồi còn gì.

Nhanh chóng sau đó, bác Ba đưa họ đến xe. Bác còn tình cảm bế đứa bé nhỏ trên tay và che ô cho nó. Còn những người khác thì lấy bất cứ thứ gì có trên tay để che trên đầu cho khỏi ướt. Nhưng cơn mưa lớn tầm tả chẳng thương tiếc mà liên tiếp quất những roi mưa to lớn vào người họ. Trong nháy mắt, tất cả họ đều ướt sủng như chuột lột.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!