Chiếc Cadilac màu đen sang trọng bắt đầu rời khỏi thành phố Phnom Pênh, bon bon tiến về hướng Siêm Riệp trong nhiều giờ. Cơ sở hạ tầng ở Campuchia vẫn còn quá nghèo nàn và hạn chế, làm xe gập ghềnh liên tục suốt cả một chặng đường dài. Sau một lúc cũng làm người đang ngủ thiêm thiếp thức giấc.
Lúc này, ngoài trời bắt đầu đổ mưa, càng lúc càng nặng hạt, gió thổi nghiêng ngã cây cối hai bên đường. Cơn mưa mùa hạ nơi miền nhiệt đới mang theo cái hanh khô của khí trời, khói từ mặt đường nóng hừng hực bốc lên từng đợt này đến đợt khác.
Andrew lộ ánh mắt không vui nhìn ra ngoài khung cảnh ủ dột. Lâu lâu, anh mới có dịp đi chơi với cô mà cũng bị ông Trời làm khó dễ nghĩa là sao?
Sau một hồi ngủ chập chờn, Nga rời khỏi vai Andrew trong nét mặt lưu luyến của anh. Cô lấy tay dụi dụi mắt, đầu ngó quanh quẫn, đưa đôi mắt to tròn long lanh nhìn ra ô cửa kính xe. Chưa kịp hỏi gì thì đã bị người bên cạnh châm biếm kiểu "dìm hàng"
"Thiên Nga! Em có hận anh cũng không nên trả thù kiểu tiểu nhân thế này."
Nga quay sang nhíu mày, mặt hình sự nhìn Andrew kiểu cảnh cáo.
"Anh đang kiếm chuyện gì nữa đây?"
Giả vờ đưa vai áo vào mặt Nga, Andrew cất tiếng trêu ghẹo.
"Ngủ kiểu gì mà chảy ke đầy ra áo của anh vậy nè?"
Nga dù biết mình không có thói quen đó khi ngủ. Nhưng bị đụng chạm đến điều nhạy cảm thì mặt đỏ hẳn lên. Trong lòng lo lắng không biết mình có vô tình để chuyện tế nhị đó xảy ra không nữa. Tuy vậy, cô vẫn cao giọng phủ nhận.
"Vô duyên! Tôi có hồi nào hả?"
Andrew nhìn gương mặt ửng hồng như gái Đà lạt của Nga thì không trêu chọc cô nữa. Chỉ cười cười nhìn cô rồi nhận cuộc gọi của ai đó trên điện thoại bằng thứ tiếng Thái khá là trôi chảy.
"Chúng ta đang đi đâu?" Nga lên tiếng hỏi khi thấy Andrew đã nói chuyện trên điện thoại xong.
Andrew nghe từ "chúng ta" thì rất là vui trong lòng, anh quay sang bẹo má cô một cái, hai tay áp lên hai bên thái dương của cô như không cho cô chống cự rồi hôn lên vầng tráng cao thông minh trắng mịn màng của cô một cái thật lâu. Cử chỉ dịu dàng như kẹo ngọt khiến Nga nhất thời chớp chớp mắt nhìn anh với vẻ phòng thủ.
Nụ hôn vốn là cách thể hiện tình yêu một cách chân thật nhất. Và cho dù sở thích của mỗi người có khác nhau thế nào đi chăng nữa. Nụ hôn vẫn luôn là thứ mà những con người yêu thương nhau luôn luôn ước ao đợi chờ. Hôn trên môi là cách phổ biến nhất của những người đang yêu nhau, nó là hành động thay cho lời nói anh yêu em, anh yêu em một cách say đắm. Ngoài ra, biểu hiện hôn lên gáy tai và vành tai luôn được hiểu ngầm là sự mong muốn dục vọng và thân xác.
Còn đối với Andrew thì nụ hôn trên trán chính là thể hiện của một tình yêu thầm kín, là một sự trân quý dành cho người đàn bà mà mình đã trao trọn trái tim.
Ấm áp nhìn cô không rời một khắc. Anh tự hỏi cô có hiểu được nụ hôn này hay không? Cách mà anh vẫn luôn thường làm mỗi đêm trước khi cô chìm vào giấc ngủ, nụ hôn ngọt ngào trên trán không chỉ đơn thuần là chúc cô ngủ ngon mà nó còn mang theo cả lời nói thầm kín từ tận đáy lòng sâu thăm thẳm của anh.
Trái với sự mong đợi và sự chân thành của Andrew, Nga không hề tin đó là tình cảm thật lòng. Vì trong đáy mắt phụng tinh anh kia luôn chứa chấp nét cười bởn cợt, chẳng một chúng thành tâm. Và thực sự, cô cũng không mong nhận được sự thành tâm này.
"Em có biết đền thờ Angkor Wat không?"
Andrew dịu giọng hỏi, đưa tay vén những lọn tóc đen mượt mà sau gáy tai của Nga. Anh luôn thích cô để kiểu tóc như vậy, nhìn vừa dễ thương lại vừa nhu mì. Anh đặc biệt thích mái tóc dài đen mượt tự nhiên của cô. Thời nay, ít có cô gái nào chịu để màu tóc đen vốn có và thả rong tự nhiên như cô. Mấy ả tình nhân của anh hầu như đều đầu vàng đầu tím, không uốn xoăn thì cũng cắt tỉa đủ hình thù.
Dù công nhận chúng cũng đẹp thật nhưng chưa bao giờ để lại ấn tượng sâu sắc trong anh.
Phải chăng cuộc sống này luôn chứa đựng nhiều sự mâu thuẫn khác nhau theo quan điểm của từng cá nhân?
Và đôi khi, sự tự nhiên đơn giản mà ta luôn nghĩ là bình dị lại đặc biệt hơn giữa những thức cầu kỳ, phức tạp giữa đời sống đương đại?
Thấy Nga gật đầu ngờ ngợ khi nghe nhắc đến đền thờ nổi tiếng thế giới, Andrew cưng chiều hỏi.
"Hôm nay, chúng ta sẽ đi thăm đền Angkor Wat. Em có thích không?"
Nga vẫn chớp chớp mắt, tiếp nhận mỗi tên của ngôi đền nổi tiếng mà Andrew đang nói đến. Trong đầu bắt đầu hình thành nhiều ý nghĩ khác nhau. Cô không trả lời, từ từ gật đầu vẻ tán thành.
Từ lúc thức giấc, Nga chỉ quay đầu ra ô cửa sổ ngắm mưa. Hết ngắm nắng rồi lại ngắm mưa. Trong khi gương mặt đẹp trai lồng lộng ngay bên cạnh mà không thèm nhìn lấy một giây.
Thiên Nga, em thấy có quá đáng và tiếc cho nửa cuộc đời của em lắm không?
Andrew bực bội chuyển trang báo Times liên tục, mặt mày đen thui vô cùng hung tợn. Anh không nhìn bác Ba tài xế, giọng không nhỏ không lớn phát lên, đủ khiến người đang cầm lái run lập cập.
"Chạy xe kiểu đó mà Tiệp cũng tuyển vào sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!