Nhìn dáng người cao lớn, cơ bắp cuồn của Andrew mà Nga lắc đầu quay sang phía sáu cô gái đang kiên nhẫn chờ đợi. Lúc đó, cô mới phát hiện 12 cặp mắt ngây người vẫn đang dõi theo bóng lưng anh bằng ánh mắt vô cùng khao khát và ngưỡng mộ, khiến cô phải ho khan vài tiếng mới đưa hồn bay phách lạc của các cô trở về.
Sáu cô gái sau khi hoàn hồn thì mới vội vàng đồng loạt thu lại tầm mắt, mở cửa mời Nga vào phòng tắm. Vừa bước vào trong, người thì giúp cô thay đồ, người thì kiểm tra lại nước trong bồn tắm màu trắng tinh có hình ô voan vô cùng sang trọng, người thì đang cầm khăn tắm chờ cô, người thì cầm nguyên cục bông trắng tinh trong tư thế sẵn sàng chà lưng cho cô khi cần.
Chỉ mỗi việc tắm gội thôi mà cần đến sáu người giúp việc. Thực sự, đây là cách phô trương của những người giàu có đó sao?
Trước giờ, Nga chưa hề tắm chung với ai, ngoại trừ mẹ cô. Vì thế, cô vội vàng xua tay từ chối rồi ra hiệu cho họ ra ngoài. Nghĩ tới mẹ, đáy mắt cô lại buồn, thở dài ngồi lên nắp bồn cầu một hồi lâu.
Khi mặt trời đã lên cao lưng chừng trời, Nga cuối cùng cũng uể oải bước vào trong bồn tắm hình ô voan rộng lớn màu trắng đang chứa đầy cánh hoa hồng đủ màu sắc. Thoang thoảng trong không trung là hương thơm ngọt ngào dịu dàng của hoa hồng đỏ tươi và nến thơm. Đây không phải là loài hoa cô yêu thích nhất, nhưng hương thơm dễ chịu của nó cùng với cảm giác ấm áp lan toả trong từng tế bào da thịt cũng phần nào khiến tinh thần của cô cảm thấy khá hơn.
Bàn tay với những ngón bút măng thon dài nhẹ nhàng lướt nhẹ lên đôi vai gầy rồi chạy dọc theo cánh tay nhỏ nhắn xương xương, làn da trắng như bông tuyết tháng 10 ẩn hiện dưới làn nước ấm, từng đường cong quyến rũ của người con gái xuân thì dần hé lộ, có thể thêu đốt mọi ánh nhìn từ bất cứ người đàn ông nào.
Thiệt sự không thể trách oan cho Andrew Việt Trần trong tình huống này. Chỉ là anh vô tình trở về phòng xem cô có làm loạn gì không. Nào ngờ cánh cửa phòng tắm hé mở, tiện thể anh đang đứng đó nên đưa luôn đôi mắt phụng tinh anh vào thẳng mục tiêu đang tìm kiếm. Ánh mắt đen sâu thăm thẳm như hố trũng không đáy đầy quyền uy khi nhìn thấy hình ảnh xinh đẹp như tiên nữ tắm suốt trước mắt thì trở nên dần lắng dịu, thay vào đó là sự mê đắm mơ màng, phủ nhanh một làn sương nhẹ chỉ sau một khắc ngắn ngủi.
Nhìn điệu bộ hưởng thụ cảm giác thư thã của Nga, Andrew bất giác mỉm cười hạnh phúc. Tay cũng dứt thoát đóng cửa chặt lại rồi nhanh chân rời khỏi phòng. Anh sợ dây dưa thêm chút nữa lại nhảy vào trong tắm cùng. Vừa đi ra khỏi phòng, anh hận bản thân mình hết sức.
Tuy nhiên, Andrew hiểu rằng, nếu lúc đó anh vì dục vọng mà ngoan cố xông vào trong. Chắc chắn nếu anh không bị thương tích thì cũng ăn tát như chơi ngay sau đó thôi. Không được! Mối quan hệ giữa anh và cô đang dần lắng dịu xuống. không thể để cô có thêm bất cứ ác cảm nào nữa về anh. Và cũng bởi vì, anh yêu thương và trân quý cô biết bao nhiêu.
Nga tắm xong thì quấn chiếc khăn trắng ngang ngực, dáng người thanh mảnh nhỏ nhắn của cô khẽ khàng mở cửa bước ra ngoài. Hơi chấn động vì 6 người giúp việc đã xuất hiện tại phòng tự khi nào một lần nữa. Mỗi ngưòi một thứ trên tay trong tư thế sẵn sàn giúp cô hông khô tóc và mặc quần áo. Nhìn cử chỉ kính trọng và sự chu đáo của họ dành cho cô, cô bất giác cảm thấy mình được nâng niu và chiều chuộng hết mực. Giống như đang lạc vào một thâm cung bí sử xa xưa nào đó.
Mà cô là một nàng công chúa vô cùng được chăm sóc và bảo vệ.
Đến hôm nay, Nga mới biết trong Sundance còn có người Việt Nam giúp việc. Đó là một người phụ nữ nói tiếng Huế đặt trưng. Bà có dáng người thấp bé, nước da đen nhẻm. Vừa nhìn thấy cô đã tươi cười bước tới cúi đầu chào và tự giới thiệu về bản thân.
"Dạ chào cô chủ. Tôi tên Thu, là giúp việc mới đến đây. Theo lệnh của ông Trần, tôi được giao nhiệm vụ chăm sóc và trò chuyện với cô trong thời gian sắp tới. Mong cô chiếu cố cho tôi nhé!"
Nga gặp người được người Việt thì vui lắm, đang buồn nhưng vẫn nở nụ cười thật tươi và lễ phép cúi đầu chào bà Thu làm những người giúp việc Campuchia cũng phải bất ngờ.
"Dạ, con chào bác. Bác cứ gọi con là Nga được rồi."
Bà Thu hơi bất ngờ trước thái độ vô cùng lễ phép và nhân cách hiều hậu của Nga. Nhưng không vì thế mà bà quên đi nhiệm vụ của mình, vội vàng xua tay từ chối, bà lúng túng nói.
"Ồ, không được đâu cô chủ. Ông chủ nghe được thì đuổi việc tôi mất thôi. Xin cô chủ đừng như vậy."
Nhìn vẻ mặt hơi xanh của bà, Nga tự hỏi tên Andrew đó gớm ghiếc như vậy sao?
Mặc dù ở đây chưa đầy hai tuần, nhưng cô thấy người mới vào nhận việc liên tục. Lâu lâu lại thấy một cô người Khmer mặt mày bơ phờ xách giỏ ra khỏi cổng Sundance. Đó là những người thiếu may mắn, chứ ngay lúc Nga đang có mặt lúc Andrew nổi cơn điên đột xuất thì chỉ cần một câu nói nhẹ nhàng của cô, anh cũng nguôi giận mà xí xoá ngay.
"Bác cứ bảo con cho phép là được."
Bà Thu mỉm cười nhìn Nga bằng ánh mắt trìu mến, nhưng vẫn không dám cả gan làm theo những lời Nga vừa đề nghị. Thực sự, bà rất sợ ông chủ trẻ đẹp trai nhưng vô cùng khó chịu kia. Vừa mới vào nhận việc có hai ngày mà bà đã bị mắng đến 20 lần rồi. Bà sợ đến lần thứ 21, ông ta lại đập bàn và đuổi cổ bà như những người khác mất.
Đến bây giờ, bà Thu mới hiểu lý do tại sao bà được nhận vào đây làm với số lương cao như vậy. Thì ra, bà được ưu tiên hơn những ứng viên khác chỉ vì bà là người Huế. Khi Nga vừa cất giọng nói với bà, bà đã hiểu ra ngay. Và dù có ghét ông chủ trẻ "khó ăn khó ở" kia thật, nhưng bà cũng ngấm ngầm ngưỡng mộ ông ta vì tình yêu của ông dành cho người phụ nữ của mình. Chắc có lẽ là muốn Nga có bạn đồng hương cùng ngôn ngữ, cùng giọng nói để chuyện trò cho thỏa lấp nỗi nhớ thương quê nhà chứ gì?
Sau khi giúp Nga thay trang phục xong, bà Thu đứng sấy tóc cho cô. Tay thì luôn hồi xoa xoa nhẹ da đầu còn ẩm ướt của cô trước gương, còn miệng bà thì lại liên tục tấm tắc khen nhan sắc kiều diễm của cô mà không giấu được vẻ ngưỡng mộ.
"Cô Nga xinh quá! Thảo nào, ông chủ cưng như trứng mỏng."
Nga dù biết Andrew thay đổi cách cư xử dành cho cô từ ngày rời Đệ Nhất, nhưng chưa bao giờ cô nghĩ anh thành tâm với cô. Nếu có thì cô cũng chỉ nghĩ rằng, anh vẫn chưa chiếm đoạt được cô nên mới cố gắng nhọc công như vậy. Tuy nhiên, nghe bà Thu nói thế, cô cũng hơi bất ngờ. Nhưng cảm giác này cũng qua đi rất nhanh. Cô cong nhẹ khoé môi với chút mỉa mai dành cho người vừa được nhắc đến.
"Tên biến...."
Nói đến đó Nga dừng lại. Dẫu sao, cũng không nên nói xấu người vắng mặt. Dù cho anh ta có xấu xa cỡ nào. Nhưng mà có lẽ, anh ta cũng đủ xấu trong mắt người giúp việc lắm rồi. Cô không cần phải quảng cáo thêm ỏi miệng.
"Dạ. Cô Nga vừa định nói gì ạ?"
Bà Thu nghe Nga vừa định nói gì đó bỗng im bật thì tò mò hỏi lại nhưng Nga chỉ xua tay.
"Dạ không có gì..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!