Chương 42: Sự dịu dàng của anh. (Phần 1)

Andrew ra lệnh cho người làm thay đổi mọi thứ trong căn phòng ngủ của anh và Nga. Chỉ sau ba ngày làm việc hết công suất và tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhặt, hai mươi nhân viên thiết kế và trang trí nội thất nổi tiếng nhất Campuchia đã hoàn thành xong không gian tuyệt đẹp cho căn phòng rộng thênh thang chiếm nguyên diện tích trên tầng hai của biệt thự Sundance.

Andrew đã nghĩ ra ý tưởng này khi anh nhớ lại một ai đó đã từng nói rằng, màu xanh của biển trời và non nước rất thích hợp cho tâm lý và thần sắc của bệnh nhân. Vì thế, anh quyết định thay đổi nơi nghỉ ngơi của mình theo phong cách mới mẽ với màu sắc tươi tắn này, mặc dù trước giờ anh luôn thích gam màu tối. Tuy vậy, đối với anh, miễn Nga thích là được. Chẳng phải, cô luôn bảo cô rất thích màu xanh của lá chè non đó sao?

Bằng gương mặt không giấu được vẻ mệt mỏi sau những ngày đêm túc trực bên giường bệnh của Nga, Andrew đảo đôi mắt phụng uy quyền quen thuộc lướt nhanh xung quanh căn phòng. Ánh mắt anh không được hài lòng cho lắm dù mọi thứ trong mắt Tiệp và mọi người xung quanh thì đây thực đúng là một không gian sống vô cùng lý tưởng và thoải mái. Màu tường xanh nhàn nhạt làm cho người đứng ở đây cảm thấy rất khoan khoái và dễ chịu, có cảm giác như đang hoà mình giữa thiên nhiên.

Nội thất cao cấp trong phòng được kết hợp giữa xanh và trắng vô cùng ấn tượng và hài hoà. Trong số đó, đặc biệt là bộ bàn ghế trang điểm màu trắng tinh khôi mà Andrew đã chọn cho Nga đang nằm chiễm chệ ở một vị trí lý tưởng. Nơi mà anh có thể quan sát và ngắm nhìn cô từ mọi phía trong căn phòng này. Trên bức tường nơi chiếc giường cao lớn lộng lẫy là tấm ảnh chân dung của Andrew và Nga khi hai người đang đi dạo ở bờ biển.

Bất cứ người nào nhìn vào bức ảnh được bao bọc trong khung hình chạm khắc họa tiết màu trắng này đều phải trầm trồ khen ngợi. Xinh đẹp dịu dàng dành cho nữ chủ nhân và nam tính uy nghiêm dành cho nam chủ nhân. Đúng là trai tài gái sắc! Ai cũng tấm tắc khen khiến Andrew rất là mát dạ. Mặc dù, anh không hề biểu lộ ra ngoài.

Một tay bỏ vào túi quần, Andrew bình thãn đi xung quanh phòng, miệng liên hồi thốt ra những câu mệnh lệnh mỗi khi không vừa ý bất cứ chi tiết nào dù là nhỏ nhất.

"Đổi đèn phòng cho tôi. Kiểu nhìn sến quá!"

"Đổi chất liệu vải của rèm cửa cho tôi. Đồ Made in China phải không? Tôi đã nói chỉ xài đồ nhập từ Mĩ và Châu Âu mà. Định lừa được tôi sao?"

"Đánh bóng sàn gỗ cho tôi, nhìn không được sáng lắm."

"Đổi cái tủ đó cho tôi. Màu nhìn không có hợp."

"Thay ga giường cho tôi. Loại đó sẽ làm hỏng da của cô chủ."

"Ném cái đồng hồ đó vào sọt rác ngay cho tôi!"

"Bắt mấy con cá trong hồ thuỷ sinh ra cho tôi. Anh nghĩ sao vậy? Cá Lau Kiếng và cho ở chung với cá La Hán thì đẻ ra con gì hả? Đầu thiếu i

-ốt phải không?"

"Còn nữa, thay cái cửa sổ cho tôi. Nhìn chẳng hợp chút nào."

Người thiết kế toát cả mồ hôi hột, cúi đầu ghi ghi chép chép những chi tiết mà Andrew muốn được sửa lại. Nghe anh bắt sửa nguyên cái cửa sổ sát đất vốn được gắn cố định từ khi xây căn biệt thự này bèn lên ngập ngừng tiếng.

"Dạ, thưa ông chủ. Cái cửa đó có sẵn từ trước rồi ạ."

Andrew nhíu mày nhìn người thiết kế như không tin những gì anh vừa nghe thấy. Anh quay sang nhìn lại tấm tường kiếng chiếm nguyên diện tích căn phòng chép miệng.

"Khỏi sửa. Để yên đó đi!"

Tất nhiên, Andrew Việt Trần chẳng bao giờ nhận mình sai.

Nếu có, thì điều đó chỉ dành cho duy nhất một người đàn bà.

Sáng ngày thứ tư, sau ba ngày nằm ở bệnh viện quốc tế, Nga được bác sĩ cho phép về nhà. Hay nói đúng hơn, đây là chủ ý của Andrew. Bệnh viên tiêu chuẩn quốc tế mà anh vẫn khinh khỉnh chê bẩn thỉu. Anh muốn đưa cô về nhà, muốn cô được nghỉ ngơi thoải mái hơn để sức khoẻ mau hồi phục lại.

Cái nắng chói chang, cái gió mạnh thổi liên tục qua lại của miền non nước bao quanh chiếc Audi màu đen bóng lộn đang chậm rãi tiến vào trong cánh cổng lớn của biệt thự Sundance. Người tài xế không ngừng quệt mồ hôi khi phải cố gắng chạy thật cẩn thận, tránh làm động đến vết thương của cô chủ đang ngồi gọn lỏn trong vòng tay vị chủ nhân toà biệt thự này. Thần thái Andrew phơi phới hân hoan, còn Nga thì ủ rủ như con mèo con, mặt mày không chút sức sống.

Trở về cái nhà tù 5 sao này thì làm sao cô vui cho nổi. Vết thương ở tay tưởng đã lành giờ lại âm ỉ đau như biểu tình sự trở lại của cô.

Chiếc xe hạng sang đắc tiền dừng lại ở sảnh Sundance. Từ xa đã thấy hai hàng nhân viên trong trang phục màu xanh cốm đứng chở sẵn. Mỗi người cầm một bó hoa Rumdul tươi rói. Khuôn mặt ai cũng hân hoan chào đón ngày cô chủ trở về nhà.

Tiệp ngồi phía trước bước xuống xe. Cẩn trọng mở cửa cho Nga và Andrew. Andrew bồng Nga trên tay như em bé. Mặc cho cô đã lạnh lùng khoát tay nói không cần.

Mệt mỏi nằm yên trong vòng tay Andrew, Nga cố nở nụ cười gượng gạo và gật gật đầu cám ơn những người nhân viên đang tươi cười chào hỏi cô.

Vết thương ở ngực của Andrew vẫn còn hơi đau. Nhưng anh vẫn bồng cô lên cầu thang đến tận giường. Đêm rạng sáng ngày xảy ra chuyện Nga tự sát, Andrew dù đang bị thương, máu me chảy đầy người, anh vẫn một mực bế cô trên tay chạy vội vã xuống lầu và ra đến tận xe cứu thương như thế này. Anh và cô được đưa vào bệnh viện cùng một xe, vào cùng một lúc. Trên suốt đoạn đường gập ghềnh đến bệnh viện.

Anh để mặc bác sĩ muốn làm gì thì làm nơi vết thương trên ngực. Còn mình thì chỉ quay đầu sang phía cô, cố rướng cánh tay dài sang bên phía nơi cô đang nằm, áp bàn tay to bản của mình vào bàn tay gần gò của cô rồi siết chặt, miệng liên hồi trấn an cô dù anh không biết cô có nghe thấy không.

"Em sẽ không sao. Em sẽ không sao hết. Có anh đây, em sẽ không sao hết..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!