Nắng hạ Phnom Penh oi ả mang theo hơi nước hâm hấp chẳng khác Sài Gòn là mấy. Những vệt sáng màu vàng chói mắt ùa vào khe hở của chiếc rèm cửa màu nâu có thêu hoa văn tinh xảo, chúng tò mò rọi thẳng vào gương mặt vẫn còn đọng giọt lệ sóng sánh ươn ướt trên khoé mi buồn của nguoi con gái đang ngủ say sưa kia. Những tia nắng vàng vọt cố tình nhún nhảy trên khuôn mặt thanh tú của cô gái như muốn cô phải thức giấc.
Thức dậy để giáp mặt với những gì đang đợi chờ cô...
Hàng mi đen cong nhẹ của Nga khẽ cử động rồi cố gắng hé mở một cách gượng ép và chậm chạp. Cô giơ tay lên che mặt lại vì chói mắt. Khuôn mặt nhăn nhó càng làm tăng thêm vẻ khốn cùng. Cô cố nhích thân thể của mình nhưng không tài nào cử động được. Có thứ gì đó đang đè nặng trên người cô. Khi vẫn còn chưa định hình được chướng ngại vật đang cản trở sự di chuyển, cô đã cảm nhận một luồng hơi thở lạnh buốt phát ra từ hướng bên tai trái của mình, kèm theo đó là âm thanh được phát ra rất khẽ từ hơi thở đều đặn. Cô nghiêng đầu sang khám phá thứ đang làm mình cảm thấy bất an.
Hình ảnh đầu tiên đập vào đôi mắt đang lười biếng của Nga là một khuôn mặt vô cùng đẹp trai với đôi mắt nhắm nghiền cùng hơi thở đều đều ngay sát bên mình. Cách tai cô chỉ một cm. À không, chỉ một milimet. Gương mặt nam tính vừa lạ lại vừa quen khiến đôi mắt to tròn long lanh của cô đột ngột mở toan hết cỡ.
Nga thở gấp gáp vì quá kinh ngạc và hoảng hốt. Cô nhanh chóng dịch người ra xa nhưng không tài nào di chuyển được. Vì thân dưới của cô vẫn còn đang bị đè nặng bởi đôi chân dài vừa nặng vừa cứng ngắc. Còn thân trên thì bị cánh tay màu bánh mật thoải mái ôm lấy. Khủng khiếp hơn nữa là bàn tay to bản rắn chắc với những sợi gân xanh lờ mờ còn thô bạo bấu lấy khuôn ngực cô một cách vô cùng gần gũi và tự nhiên.
Hành động thô thiển ngay cả trong giấc ngủ của Andrew khiến Nga đỏ mặt vì ngượng và vì tức giận. Cô cắn môi nhăn mặt kinh tởm và nhanh chóng tìm cách thoát khỏi con người dâm dê này. Theo phản xạ tự nhiên, cô vội vàng hất mạnh bàn tay đó ra, rồi thô bạo dùng hết sức lực có thể đẩy thân người nặng trịch to khoẻ của anh ra xa, kèm theo đó là tiếng la hét thất thanh như muốn nổ tung cả biệt thự Sundance đồ sộ.
"AHHHHH.... Đồ biến thái... Đồ dâm dê... Đồ vô liêm sỉ..."
Lúc này đã là 12 giờ trưa, bên dưới nhà, Tiệp đang vừa ăn cữ sáng muộn màng vừa xem TV. Tối qua, anh bị bắt về đồn cảnh sát. Thế nhưng, sau sự can thiệp của Andrew. Anh nhanh chóng được thả ra ngay sau đó.
Nhóm người giúp việc thì vẫn đang hì hục dọn dẹp lại nhà cửa. Nghe tiếng la hét chấn động kèm theo tiếng đồ đạc đổ vỡ phía trên, nhóm người làm này tò mò nhìn nhau xì xầm. Không lạ sao được? Khi mà trước đây, mỗi lần, Andrew mang gái gú về nhà thì những âm thanh họ nghe rất khác so với lần này. Chẳng lẽ, ông chủ của họ hứng thú với cô gái kia đến độ phát cuồng mà làm cho cô ta thoải mái đến độ la làng lên như vậy sao?
Nghe bọn người giúp việc to nhỏ với nhau, Tiệp ngừng nhai đưa mắt sang phía họ hạ giọng nói. Trên khoé môi không giấu được nét cười. Anh đã tưởng tượng ra tình huống này trong đầu từ đêm qua. Nhưng anh vẫn không ngờ nó còn khủng khiếp hơn những gì anh vừa nghe thấy. Chắc chắn đồ đạc trên phòng của ông chủ anh đã bị cô ta đập nát hết rồi. Hai kẻ phá hoại này chụm lại làm một, chắc chắn sẽ làm tan hoang Sundance một ngày không xa.
"Ông chủ đang cưng nựng cô chủ một chút. Các người lo làm việc của mình đi. Ông chủ và cô chủ đã thức giấc rồi đó."
Đám người làm nghe Tiệp nhắc nhở thì hết dám xì xào. Họ vội vàng nhanh tay làm nốt công việc hiện tại của mình. Tuy vậy, ánh mắt của họ vẫn tò mò khó hiểu nhìn nhau mỗi khi tiếng động ầm trời hay những âm thanh lạ lùng được phát ra từ trần trên.
Tiệp thỉnh thoảng đưa mắt nhìn lên trần nhà. Sundance được xây dựng rất chắc chắn và quy mô. Nhưng sao anh có cảm giác chúng sắp sập đến nơi rồi. Mắt nhìn lên phía cầu thang, tay vẫn bóc những lát khoai tây chiên bỏ vào miệng nhai đều đều. Thỉnh thoảng, anh lại lên tiếng nhắc nhở người làm như một cuộc băng phát ra đều đều vô cảm.
"Vặn nhỏ đèn trên trần lại mau! Ông chủ không thích đèn để quá chói mắt..."
"Thay rèm cửa màu khác ngay! Mùa hè ông chủ không thích rèm cửa màu tối như vậy..."
"Lau phía cầu thang kỹ hơn đi! Ông chủ mà thấy hạt bụi nào là các người lãnh lương sớm hết đấy..."
"Tháo bức tranh trong phòng ăn ra mau! Lần trước, ông chủ nhìn nó bằng ánh mắt rất là khó chịu..."
"Còn cô kia! Mau đi hoá trang cái nốt ruồi dưới miệng đi! Lần trước, ông chủ chép miệng là nhìn mặt cô sao gian quá..."
"À. Còn nữa một điều nữa là, các người đừng có mà lảng vảng trước mặt ông chủ. Khi nào được gọi thì mới ra nghen chưa!"
Thấy đám người làm căng thẳng nhìn nhau. Tiệp trấn an để họ lấy lại tinh thần làm việc tiếp. Vì anh đã cảm thấy quá mệt mỏi khi phải tuyển hết người này đến người khác vì tính tình "khó ăn khó ở" của ông chủ trẻ lập dị.
"Tôi cũng vì muốn tốt cho các người. Thôi, mau làm việc cho xong đi..."
Căn dặn nhóm người làm một hồi muốn trẹo cả miệng, Tiệp quệt mồ hôi trên trán tiếp tục ăn sáng. Thỉnh thoảng, anh lại liếc mắt lên trần nhà khi âm thanh đùng ầm kèm theo những tiếng la hét vẫn không dứt từ phía bên trên vọng xuống. Rõ ràng là phòng có cách âm đặc biệt mà! Sau đó, anh nhếch môi cười khi nhận ra điều chưa từng xảy ra trước đây với ông chủ trẻ của mình.
Lần đầu tiên, Andrew cho phép một cô gái ngủ cùng phòng với mình. Không những thế lại còn rộng lượng đồng ý cho share luôn chiếc giường. Quả là chuyện lạ có thật đó nha!
Bên trên, trong căn phòng rộng thênh thang với gam màu tối chủ đạo có phần lạnh lẽo nhưng vô cùng xa hoa, Nga vừa đánh tới tấp vào đầu, vào mặt, vào người Andrew khiến anh giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy như tưởng rằng Campuchia đang bị động đất.
Chỉ chờ đến lúc đó, Nga mới có thể thoát khỏi vòng "kiềm kẹp" của Andrew mà nhanh chóng nhảy xuống giường. Cô tái xanh mặt mày kinh hãi nép sau chiếc rèm cửa cao lớn rồi nhanh chóng dùng nó quấn quanh người khi nhìn thấy bộ dạng trần như nhộng của mình đang bị phơi bày trước kẻ dâm dục. Như vẫn còn cố xác nhận hiện thực trước mắt, cô đưa mắt nhìn thân ảnh mình trong rèm nhiều lần như muốn chắc chắn không bị bất cứ sự xâm hại nào.
Nhưng làm sao cô biết được mình có bị tên dâm dê đó chạm vào hay không? Khi mà đầu cô đang đau như búa bổ, không hề nhớ rõ ràng đến bất cứ chuyện gì đã xảy ra đêm qua.
Andrew sau khi đột ngột bị tấn công dữ dội và nghe mắng nhiếc thậm tệ thì cũng tỉnh dậy nhanh chóng dù đang ngủ say như chết. Một tay ôm đầu lắc lắc mạnh, một tay anh kéo chăn phủ lên người mình cao thêm một chút nữa vì thân thể hầu như đã phơi bày hơn 70%. Trước mắt Nga là hình ảnh khuôn ngực vạm vỡ với cơ bắp rắn chắc trên làn da ngăm ngăm vô cùng quyến rũ, khiến cô đỏ mặt vừa quay đầu đi hướng khác vừa luôn miệng chửi.
Đang ngủ ngon mà bị đánh đập và chửi bới deo déo bên tai, Andrew có hơi bực mình một chút. Bằng đôi mắt phụng bị thuần chủng nhìn về phía Nga đang đứng, anh cao giọng giễu cợt, trong đáy mắt đen tinh anh chứa đựng muôn vàn nét cười. Đêm qua, được ngủ nude bên cạnh cô khiến anh ngủ ngon muốn chêt!
"Em yêu! Sáng sớm, ai lại la hét lên như vậy? Ngoan nào! Lại đây anh thương chút coi."
"Thương cái đầu heo của anh. Cấm không được gọi tôi bằng em. Tôi là em của anh hồi nào hả?" Nga hất mặt hung hăng chửi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!