Andrew nhíu mày nhìn lên tấm áp phích rồi khẽ nhép môi.
Virgin Auction
Sau khi nhìn thấy dòng chữ được in một cách bông đùa và trừu tượng trên nền giống như hình dáng của một chiếc quần lót phụ nữ, Andrew chống tay lên thành ghế với vẻ suy tư âm thầm. Trong đầu anh là dấu chấm hỏi to lớn không được giải đáp, Nga làm sao có thể tham dự buổi đấu giá này khi cô không còn trinh tiết. Chính cô đã từng thừa nhận với anh điều này cơ mà.
Với lời thắc mắc không đươc giải đáp kia, Andrew tự hỏi rằng, liệu anh có nên tiếp tục ngồi đây hay sẽ đi tìm cô ở một nơi khác. Thế nhưng, chính vì sự hoài nghi đột ngột xuất hiện trong đầu khiến anh vẫn ngồi yên vị tại nơi mình đang ngồi để tiếp tục quan sát.
Có khi nào, cô đã nói dối anh về tiết hạnh của mình?
Nếu cô vẫn còn trong trắng, trinh tiết nguyên vẹn nhưng lại tự phủ nhận sự thật về con người mình trước anh thỉ sao?
Nếu sự thật là như vậy thì thực sự, anh không thể tha thứ cho bản thân mình.
Nhìn dòng chữ Virgin Auction lấp lánh trong bóng tối tối mờ ảo. Trong đầu Andrew thấp thoáng ẩn hiện lên gương mặt sầu khổ và đôi mắt cam chịu của Nga mỗi khi anh dùng những từ ngữ khinh khi, hay ra sức lăng mạ, thậm chí là hành hạ cho cô trước đó mà tim bỗng nhói đau như có ai đó bóp nghẹn.
Khẽ nhắm mắt lại, Andrew nở nụ cười cay đắng. Thì ra là cô lừa anh.
Andrew lừng lẫy trên thương trường, nổi tiếng lọc lỏi trong kinh nghiệm đường đời. Chưa một ai dám qua mặt anh chuyện gì. Vậy mà lần này, cô gái nhỏ nhắn kia lại có thể lừa gạt anh bởi một câu nói ngắn gọn, buông xuôi.
Phải, thì sao?
Cô luôn dùng ba từ như vậy với anh như muốn khẳng định, như bất cần và như muốn kết thúc cuộc hội thoại giữa đôi bên mỗi khi gặp anh.
Andrew chưa bao giờ có thói quen cưỡng đoạt phụ nữ khi bị đánh. Nhưng anh đã làm điều đó với cô và sử dụng lý do này như một cách áp đặt, biện minh cho hành động đê tiện, muốn chiếm hữu của mình.
Anh hận chính mình. Chỉ vì cái tôi quá lớn. Bực tức và cay cú sự xem thường của cô dành cho anh mà ra tay chiếm đoạt một cách thô bạo.
Và anh cũng không chấp nhận sự thật luôn hiện ra trong lý trí mình rằng, anh đã ghen tức như thế nào khi cô khẳng định, cô đã lên giường cùng với những người đàn ông khác.
Tuy nhiên, chính anh cũng không biết được rằng, mình đang dùng những lời biện minh trên để che đậy sự thật rằng, anh thực sự không thể kìm lòng trước gương mặt kiểu diễm của cô.
Sau một hồi mất tập trung bởi những ý nghĩ cứ ập đến trong đầu, Andrew trách cứ chính mình khi cứ để hình ảnh của Nga hiện trong đáy mắt mà xao nhãng việc đang theo dõi những cô gái đang thứ tự bước lên sân khấu.
Andrew từng tham dự những chương trình đấu giá như thế này ở Mĩ, MaCau và Thái Lan. Anh không hứng thú cho lắm. Hay nói đúng hơn, anh chẳng hứng thú với bất cứ thứ gì trên đời này. Anh chỉ đến nếu tình cờ khi tâm trạng cảm thấy vui. Anh đến chỉ để giải khuây, ném tiền qua cửa sổ để mua một vài cô gái nào đó mà anh thích rồi qua đêm cùng nhau. Qua ngày hôm sau thì đường ai nấy đi, xem nhau như người xa lạ.
Andrew sinh trưởng ở phương Tây, hấp thụ văn hoá phương Tây nên tư tưởng về trinh tiết của người phụ nữ rất khoáng. Anh cũng chưa bao giờ quan tâm quá nhiều đến điều này trước đây. Mặc dù, những cô gái khi đến với anh còn trong trắng không phải là ít. Nhưng không thể phủ nhận rằng, anh đã từng có chút suy tư khi nhìn vệt máu đỏ thẫm trên chiếc ga giường trắng tinh. Vì thật sự, ở phương Tây, để tìm một cô gái còn trinh nguyên vốn rất hiếm hoi...
Tuy nhiên, khi Andrew gặp Nga, cô lại khiến anh cáu bẩn, khiến anh phải vò đầu suy đoán những gì đang ẩn chứa trong đầu cô. Thái độ, hành động sợ hãi cùa cô khiến anh đinh ninh rằng, cô vẫn còn nguyên vẹn, tinh tươm đẹp đẽ như một tờ giấy trắng thơm tho. Thế nhưng, những lời khẳng định vô cùng cứng rắn của cô khiến anh từ hoài nghi chuyển sang thất vọng ngấm ngầm. Anh muốn chiếm đoạt cô cũng vì tò mò muốn khám phá sự thật.
Andrew vốn không kỳ thị gái làng chơi. Vì anh xem đó là một cái nghề trong xã hội. Những người dấng thân vào con đường này bởi nhiều lý do và hoàn cảnh khác nhau. Nhưng đối với những người như Nga, anh rất ghét. Vì đã dấng thân vào con đường này rồi mà lại tỏ ra cao ngạo, trong sạch như cô khiến anh bực bội ngứa mắt. Vì thế, anh ra sức mỉa mai, xem thường để làm tổn thương cô. Và cũng vì anh đã từng nghĩ rằng, việc nhìn thấy cô đau khổ khiến anh vui lòng. Nhưng sự thật, chưa bao giờ, anh cảm thấy toại nguyện với ý nghĩ đó.
Và đến tận bây giờ, anh cũng không thể nhận ra mình luôn hạ nhục cô vì lý do gì?
Hay đó là lý do mà dù anh có biết rõ cũng không muốn, không dám và sợ hãi phải thừa nhận?
Có thể nói, đây là lần đầu tiên Andrew sống thật với chính mình, với chính cảm xúc của mình khi bị chính sự xúi giụt từ nơi sâu thẳm trong tâm hồn điều khiển. Anh đến đây vì muốn tìm thấy cô. Trong lòng có chút chột dạ không muốn thừa nhận rằng, anh đang sợ phải lạc mất cô. Hành động ngu ngốc này ngay chính anh cũng không thể nào hiểu nổi. Anh cũng không nhớ và không kịp nhận ra rằng.
Anh đã gọi cô là người đàn bà của anh.
Anh đã xem cô là người đàn bà thuộc về anh.
Andrew đến muộn nên cũng không dám chắc rằng, anh có thể tìm thấy cô từ phía sân khấu ít ỏi ánh sáng kia. Nhưng anh biết, nét mặt của cô. Anh sẽ không bao giờ có thể nhầm lẫn được.
Có chút khẩn trương, Andrew chăm chú quan sát phía sân khấu. Không một gương mặt nào lướt qua mà anh bỏ lỡ.
Hầu hết, những cô gái đang được rao bán đấu giá trong đêm nay là người bản địa được Maya thu gom, chiêu dụ từ những miền quê nghèo hẻo lánh rải rác khắp Campuchia. Ngoài ra, còn có một số lượng người đến từ Trung Quốc, Phillipine và Thái Lan.
Tất cả những cô gái bước trên sân khấu đến với buổi đấu giá này với nhiều lý do và hoàn cảnh khác nhau. Có thể họ đến đây vì bị ép buộc, không ai lại muốn chọn con đường mua bán thân xác này. Nhưng cũng có thể họ đến đây vì sự tự nguyện. Không ít người xem đây là cơ hội để đổi đời, nếu như họ may mắn lọt vào mắt xanh của một nhà tài phiệt nào đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!