"Will nghe văng vẳng bên tai tiếng đàn vĩ cầm da diết. Âm thanh của tiếng vĩ trong suốt như pha lê, dịu dàng như làn gió nhẹ, ấm áp như hơi thở, nhưng lại man mác một nỗi buồn xa xăm..."
Không khí lạnh hòa theo làn gió nhẹ ve vãn khắp BaTu. Toàn cảnh buôn làng là một màu đen ảm đạm. Cơ may, thỉnh thoảng mới có thể bắt được một vài ánh đèn nhỏ le lói trong màn sương mờ đục. Từ bao đời nay, người trong buôn vẫn luôn sống trong đêm dài dằng dặc như thế này, nên có lẽ họ cũng đã cảm thấy quá quen thuộc, không bức bí cũng không kêu ca. Trẻ con từ sớm đã chìm vào giấc ngủ tự khi nào, người cọ quậy sau lưng người mẹ Xơ
-đăng đang ngồi vá áo bên khung cửa sổ nhỏ.
Ngoài trời, tiếng gió thổi nhè nhẹ, hòa cùng tiếng muỗi kêu vo ve...
Nga trằn trọc suốt đêm dài, trở người qua lại liên hồi. Đôi mắt đen láy không gợn sóng chiếu ánh nhìn vô thức về phía ánh đèn dầu được vặn nhỏ lửa. Nga vốn không ngủ được trong bóng đêm, nên lúc nào cũng phải để đèn đến khi cô chìm vào giấc ngủ.
Có lẽ, suốt hơn 1 tuần về lại Sài Gòn, được ngủ trên chiếc giường thân quen cùng mẹ. Nên giờ đây, khi nằm giữa cao nguyên lộng gió như thế này, Nga cảm thấy không quen lắm. Cảm giác lạ chỗ cũng giống như lần đầu tiên cô đến Ba Tu. Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đây đã tròn 1 năm kể từ ngày cô đến nhận công tác ở nơi này. Cô rất vui khi được đóng góp công sức nhỏ bé của mình trong việc dạy chữ, truyền kiến thức cho các em nhỏ ở buôn làng.
Không biết tự bao giờ, cô đã xem nơi đây là ngôi nhà thân yêu thứ hai của cuộc đời mình. Tuy nhiên, nỗi nhớ nhà vẫn cứ day dẳng trong trái tim cô. Đặc biệt ngay trong lúc này, cô vừa nhớ thương vừa phập phồng lo sợ cho mẹ và anh trai. Không biết họ sẽ xoay xở như thế nào nếu như ba cô biết chuyện, cô đã rời Sài Gòn về lại Kon Tum....
Nga đang cảm thấy vô cùng lo lắng, nỗi sợ hãi men theo trong từng hơi thở nặng nề trên khuôn ngực phập phồng của cô. Nga lo lắng nhiều cũng chẳng sai. Bởi lẽ, từ nhỏ, không biết bao nhiêu lần, cô phải chứng kiến cảnh ba mình nổi cơn thịnh nộ. Và đối với cô, cảnh tượng đó đáng sợ biết nhường nào....
RẦM!!!
Chiếc TV 13 inches nhỏ cũ kĩ bất ngờ bị ném tung ra khỏi nhà, kèm theo sau đó là tiếng la hét
như muốn vỡ tung lồng ngực của ông Thiên.
"Ai, ai dám cả gan cho phép con Nga bỏ nhà đi? Nói mau, không thì tao đập tanh bành cái nhà này..."
Ông Thiên trợn tròn mắt, vẻ mặt vô cùng giận dữ và hung hãn, miệng sùi bọt mép liên tục tra hỏi tung tích của Nga. Suốt ngày hôm nay, dù không thấy bóng dáng Nga. Nhưng ông cứ đinh ninh rằng, cô vẫn còn ở Sài Gòn. Có lẽ, chỉ sang nhà bạn hay đến nhà thờ. Thế nhưng, đến giờ này đã hơn 10 giờ đêm mà vẫn không thấy cô đâu. Ông mới vỡ lẽ, cô đã bỏ trốn lên Kon Tum một lần nữa. Thế là bao nhiêu dự định gả chồng cho Nga đều tan thành mây khói. Ông tức giận điếng người.
Ông biết nếu không có sự cho phép của bà Nguyệt và sự giúp sức của Nhân thì không tài nào Nga về lại trên đó được. Nên giờ đây, ông điên tiếc, trút mọi cơn thịnh nộ lên đầu vợ và con trai cả.
"Bây là lũ khốn nạn, bây ngon lắm, dám qua mặt cả tao... Hôm nay, tao không dạy cho bây một bài học thì tao không là Trần Thái Thiên..."
Vừa nói, ông Thiên vừa ném bàn ghế, chén bát xuống sàn nhà, đập tan nát mọi thứ đang trông tầm mắt của mình. Ngôi nhà vốn tan hoang, nay lại càng thêm hoang tàn...
Tiếng đồ đạc bị đập phá, tiếng chửi bới của ông Thiên, tiếng khóc rấm rứt của Ngân và Nam hòa thành một âm thanh réo rắt thê lương. Nhân cung tay lại nhìn ông Thiên, ánh mắt không giấu được vẻ bất lực và mệt mõi. Anh sợ rằng nếu ở đây lâu, anh sẽ không kiềm chế được hành động của mình nên anh nắm lấy tay hai đứa em, tháo chạy ra khỏi nhà bỏ trốn. Dụ đoán đêm nay sẽ phải tá túc nhà người bạn thân ở đầu hẻm.
Còn về phần bà Nguyệt, từ lúc ông Thiên biết chuyện đến giờ, bà chỉ dám ẩn mình phía sau hè. Bà biết ông sẽ xé nát bà ra nếu nhìn thấy bà ngay lúc này. Bà ngồi đó, người thấp thỏm dõi mắt nhìn vào nhà, khuôn mặt phiền muộn với ánh nhìn mông lung, hai tay liên tục đập nhẹ vào chân vì bị muỗi đốt.....
Chỉ có Ngọc vừa mới đi chơi nhà bạn về nên không biết sự việc gì xảy ra. Cô ngơ ngác nhìn đống đổ nát phía trước sân nhà, lắc đầu ngán ngẫm.
"Có chuyện gì mà bố giận dữ vậy bố?"
Ngọc vừa đá chống xe đạp vừa hỏi vọng vào nhà.
Ông Thiên nghe thấy tiếng người nên đi nhanh ra phía trước, tay chống hông, vẻ mặt hằn học.
"Mày có biết con Nga đi Kon Tum khi nào không?"
"Sao con biết được" Ngọc không nhìn ông Thiên, trả lời gọn lỏn, ngồi bệt xuống thềm gắn lại dây xích xe
đạp, tay chân lấm lem dầu mỡ. "Sao bố không hỏi mẹ và anh Nhân?"
"Con mẹ nó. Trốn đâu hết trơn rồi..." Ông Thiên vừa nói vừa đá mạnh vào cửa.
RẦM!!!
Bà Nguyệt ở sau hè giật thót tim vì tiếng động lớn, bất thình lình lấy tay bụm miệng lại để ngăn tiếng kêu giật mình.
"Thế thì con chịu, chẳng biết đâu để mà chỉ bố..." Ngọc bỏ vào nhà rửa tay, để lại ông Thiên đứng đó chửi rủa liên hồi.
"Lũ khốn nạn, đừng để tao nhìn thấy tụi bây tối nay, không, tao giết hết!!!" Ông Thiên la hét in ỏi trên nhà trên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!