Chương 39: Không thể lạc mất em!

Mấy ngày gần đây, Maya chiêu dụ thêm rất nhiều cô gái xinh như mộng đến phục vụ tại Mamba. Vì là số lượng lớn nên họ thay phiên nhau phục vụ ở bar. Và thật ra, đây không phải là nhiệm vụ chính của họ khi đến đây. Họ đến đây phần lớn chỉ là chăm sóc làm đẹp và ăn hưởng. Họ được bar ưu ái hơn cả những tốp người trước vì vẻ ngoài bắt mắt và gợi cảm hơn tất cả.

Tuy nhiên, không vì thế mà Sen và Mao lơ là việc để mắt và chăm sóc đến Nga.

Những ngày qua, Nga không cần phải phục vụ tại bar. Cô cũng bị cách ly với những cô gái trong bar. Mỗi ngày, cô được bà cho đến Spa Leopard trong đệ Nhất để được chăm sóc da và tập thể hình trong vòng nhiều tiếng đồng hồ. Tất nhiên, số tiền chi cho dịch vụ bị ép buộc này sẽ bị bà khấu trừ từ số tiền mà Nga làm ra. Cô bực mình khi số tiền cô kiếm được với mục đích chuộc ông Thiên vốn chẳng bao nhiều.

Giờ mỗi ngày cứ vơi dần vì tiền lãi cao cắt cổ và chi thêm cho những dịch vụ vớ vẩn mà cô chưa hề yêu cầu như thế này. Cô bực tức hỏi.

Tôi không cần làm những thứ này. Tất cả tôi muốn là sớm có đủ tiền để ba tôi được thả ra. Sao bà cứ bắt tôi làm những thứ ngớ ngẩn này vậy?

Nga vung tay, không cho nhân viên phục vụ đắp những lớp mỹ phẩm mà họ nói là dưỡng chất chăm sóc da vào mặt cô. Cô cũng tháo luôn chiếc khăn trắng trên đầu xuống. Cô cau mặt nhìn bà Sen, hơi thở dồn dập theo từng lời nói.

Bà Sen đang nằm bên cạnh đắp mặt nạ vàng vàng. Cô không nhìn thấy được biểu hiện trên sắc mặt của bà, chỉ thoáng thấy nụ cười nhếch môi kèm theo giọng khinh khỉnh có phần hơi khó nghe do độ căng của lớp mặt nạ vàng.

Mày phải thầm cảm ơn cái nhan sắc trời ban ày. Nếu không, ngay lúc này, tao sẽ cho người đánh mày rụng hết cả hàm răng. Tao nói ày biết, hãy ngoan ngoãn để nhân viên ở đây làm theo những gì họ được chỉ định. Nếu mày còn ương bướng. Không những chuyện không hay có thể xảy ra với ba mày mà bản thân mày cũng không được đảm bảo đâu. Đừng thấy tôi kiêng nể rồi lấn tới. Còn vài ngày nữa thôi, mày lo mà giữ hồn. Nếu không, ba mày sẽ phải chôn xác trong Đệ Nhất này đấy. Tao không nói đùa với mày đâu.

Nga nghe những lời đe doạ như vậy thì cuối cùng cũng im lặng không nói gì, nhưng những giọt nước mắt uất ức cứ thế mà trào ra. Sau một hồi đứng yên bất động, cô cũng đành phải ngoan ngoãn nằm lại trên giường cho nhân viên ở đây làm tiếp những việc họ cần làm. Trong đầu cô mãi đặt câu hỏi hoài nghi về những gì mà bà Sen vừa nói. Còn vài ngày nữa, vài ngày nữa là ngày gì? Không lẽ, bà bắt cô phải phục vụ gối chăn cho bọn khách hàng háo sắc ở đây sao?

Mấy ngày qua, Sen hoặc Mao luôn bắt Nga ngồi hàng giờ trong phòng kín để xem phim khiêu dâm và chỉ dạy những kiến thức về quan hệ tình dục. Cô phải căng mắt xem nhiều đến nỗ khiến đầu óc mụ mị, ám ảnh đêm ngày những thứ trần trụi ghê tởm đó. Không những thế, nếu phải thực hành, Sen hay Mao lại đè người cô xuống làm động tác giả, khiến cô sợ hãi liên tục sống trong cảm giác trầm cảm nặng nề.

Trong phòng cô, giờ đây tràn ngập băng hình, sách báo, tạp chí và cả dụng cụ hỗ trợ cho việc gối chăn, chúng khiến cô vừa nhìn đã thấy ớn lạnh. Mỗi khi được buông tha những thứ ấy, cô chỉ biết co ro ngồi trên giường sống trong những ngày nặng nề nhất cuộc đời.

Sen thấy Nga ngoan ngoãn nằm yên không bướng bỉnh nữa thì tỏ vẻ hài lòng. Sau khi được nhân viên tháo lớp mặt nạ ra, bà lên tiếng hỏi.

Hôm qua, tao giao ày đọc cuốn sách đó đã đọc hết chưa?

Nga ậm ừ trả lời có dù cô chẳng dám động vào chứ đừng nói coi trang nào.

Rồi.

Tốt. Xong việc ở đây thì về phòng làm cho tao coi.

Nga chưa xem sách đó, nhưng nhìn ngoài bìa ghi nội dung là dạy múa thoả thân. Vừa nghe Sen bắt cô phải thoả thân múa cho bà xem. Cô trợn tròn mắt.

Cái gì? Hổm rày, bà và Mao bắt tôi thực hành như vậy chưa đủ hay sao mà giờ còn muốn tôi làm việc này nữa?

Câm mồm! Nói là cãi. Tao bảo làm thì làm. Lo mà học hành cho tốt. Cũng sắp đến ngày rồi.

Nga thấy lạnh sóng lưng, nỗi sợ hãi ngấm ngầm bấy lâu nay đang dần lan toả trong đầu. Bất giác, cô quay sang hạ giọng hỏi bà Sen như cố tìm chút manh mối.

Bà nói vài ngày nữa là thế nào?

Bà Sen cười nhếch môi, giọng lí nhí của người đang ngáy ngủ.

Từ từ mày sẽ biết.

Nga quay đầu nhìn lên trần nhà, những chùm đèn pha lê màu mật ong lan toả thứ ánh sáng vàng vọt yếu ớt, vốn làm tăng cảm giác yên bình và ấm áp cho người nằm trong phòng. Nhưng sao trong Nga, chỉ là một cảm giác cô đơn, lạnh lẽo và sợ hãi đến bi thương. Cô tự hỏi, đời mình rồi sẽ trôi về đâu? Đến bao giờ, cô mới được về với gia đình? Đến khi nào, cô mới có thể vùi đầu vào lòng mẹ và sống trong sự che chở của bà?

Đôi mắt to tròn xinh đẹp ẩm ướt dần dần khép lại rồi chìm vào cơn mộng mị, hình ảnh Ba Tu bình yên và khoáng đãng lại hiên ra trước mắt cô. Dưới ánh trăng tà toả thứ ánh sáng dịu dàng, tấm lưng rộng lớn và quen thuộc của một ai đó lại chập chờn trước mắt cô. Cô chạy theo và gọi tên anh. Thế nhưng, cô càng chạy thì bóng dáng ấy lại càng xa dần. Đến tận cùng, chỉ còn là một màng tối tăm dày đặc đang bao phủ lấy mình....

---

Sau một tuần vô cùng bận rộn với việc ăn chơi đàn đúm ở Thái Lan, Andrew quay trở lại Phnom Pênh vào một buổi chiều trời nắng đẹp. Phải mất vài tiếng đồng hồ, anh mới chọn Đệ Nhất làm nơi nghỉ dưỡng cuối tuần. Tiệp lắc đầu thở dài với những thay đổi như sao xẹt của ông chủ sớm nắng chiều mưa của mình. Thật ra, vừa nhìn biểu hiện trên gương mặt Andrew, anh đã biết Andrew muốn quay trở lại Đệ Nhất chán phèo. Thế nhưng, Andrew lại cứ thích vòng vo, hết đòi sang Ma Cau lại muốn bay đến Maróc.

Sau đó, anh lại đòi đi Nhật, rồi trong một phút bất thình lình chuyển sang Maldives... Nhưng ngay khi Tiệp vừa nhấc điện thoại lên định đặt vé máy bay thì Andrew đã khoát tay đứng dậy.

Tôi không muốn ngồi máy bay nữa. Chuẩn bị xe cho tôi về Phnom Pênh đi.

5 giờ chiều ngày thứ Sáu, Andrew đã có mặt ở đại sảnh của Đệ Nhất. Như thường lệ, anh luôn chỉnh chu trong bộ vest đen sang trọng và lịch lãm, mái tóc được vuốt keo gọn gàng. Khuôn mặt điển trai cuốn hút khiến đàn ông vừa nhìn đã ghét, đàn bà vừa nhìn đã mê. Qua làn kính kiểu Aviator Ray Ban, anh không thể đếm được bao nhiêu người có mặt ở đây đang ngẩn ngơ và trầm trồ trước vẻ ngoài điển trai đầy nam tính của anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!