Nga gặp lại Will tại Đệ Nhất vào một buổi chiều nhàn nhạt nắng. Khi mà cái nóng hâm hấp của đất trời Phnom Pênh đã bớt đi chút phần oi ả. Anh đột ngột đến bất ngờ trước mắt Nga trong sự ngỡ ngàng tột độ của cô, khiến cô sững sờ chết lặng nhìn anh mà không thốt lên thành lời. Cô chỉ trơ đôi mắt cạn kiệt lệ sầu ra nhìn anh mà không giấu được vẻ đau đớn khôn nguôi.
Will không nói gì cả. Anh chỉ nhìn cô mỉm cười hiền hoà rồi chìa hai cánh tay về phía trước như mong chờ cô chạy đến, áp má vào lòng anh như ngày xưa cô đã từng làm. Vậy mà lúc đó, cô như người đóng đinh tại chỗ, chân tê cứng không tài nào nhấc lên được để chạy đến bên anh thật nhanh như cô đã từng mường tượng trong đầu nếu có cơ hội gặp lại anh lần nữa.
Không biết đã bao nhiêu lần trong những tháng năm mỏi mòn chờ mong, Nga chỉ trông đợi vào giây phút này, giây phút cô được đứng nhìn ngắm nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt ôn nhu cuốn hút lòng người của anh. Cô ao ước được chạm vào người anh, ngửi ngửi mùi hương bạc hà thơm ngát quen thuộc luôn được lưu giữ trong tiềm thức sâu thẳm trong tâm hồn cô. Vậy mà không hiểu sao giây phút hội ngộ này lại không diễn ra như cô hằng mong đợi. Bước chân cô cứng nhắc, không tài nào duy chuyển được. Cô chỉ biết bất lực nhìn anh từ xa.
Will vẫn kiên nhẫn chờ đợi phản ứng của Nga mà không hề tỏ ra chút thiếu kiên nhẫn hay khó chịu nào. Anh chỉ mỉm cười hiền hoà, ánh mắt nhìn cô da diết yêu thương. Thấy vẻ ngập ngừng của cô, anh đoán ra được phần nào. Có lẽ, cô vẫn còn giận anh vì đã để cô phải hoài vọng trong một thời gian dài đến như vậy.
Đúng như Will dự đoán. Sau một hồi rất lâu, Nga mới nghèn nghẹn lên tiếng hỏi, giọng vô cùng tủi thân, ánh mắt lấp lánh những đợt sóng dâng cao.
Sao bây giờ anh mới quay lại?
Anh xin lỗi! Will nhẹ giọng, ánh mắt nâu bắt đầu trầm buồn như đang hối lỗi. Nhưng bây giờ, anh đã trở về bên em đây. Will vừa nói vừa kiên trì giơ hai cánh tay rộng lớn về phía trước, vẻ mặt như đang ra sức dỗ dành Nga. Lại đây với anh nào, đoá hoa chè xinh đẹp duy nhất của lòng anh.
Nhìn cử chỉ dịu dàng của anh như vậy, làm sao cô có thể giận anh lâu được. Anh quay lại là tốt lắm rồi. Cô như quên hết mọi uất ức trong lòng, xoá sạch hết mọi nỗi giận hờn trong tim, phủi bỏ mọi ưu phiền đang mang nặng trên người mà chạy ùa về phía anh. Cô vô cùng hồ hởi, nét mặt rạng ngời hiện lên sau bao ngày sống trong u uất. Bước chân cô cũng nhanh và dài hơn ngày thường gấp bội lần. Nhưng sao cô chạy mãi , chạy mãi mà không tài nào đến được để chạm vào người anh.
Nga không giấu được vẻ thất vọng, hoảng loạn gọi tên anh giữa dòng người qua lại.
Đêm qua, em bỗng nhiên mơ nhìn thấy anh trong giấc mơ.
Mình ngồi cạnh thật lâu, bên nhau lặng lẽ.
Đêm nay mơ bỗng nhiên em lại nhớ anh trong cơn gió đông về
Phải chăng khi biết yêu... giấc mơ là nơi bắt đầu?
Có hai nơi trên đời này mà không chuyện gì là không thể xảy ra. Đó là trong giấc mơ và trong tình yêu. Khi mà con người ta có thể khao khát tìm thấy những gì mà trái tim hằng đêm thương nhớ. Đó cũng là nơi kín đáo nhất để ta có thể lưu giữ những ký ức dù đẹp đẽ hay đau buồn, lưu giữ cả trọn vẹn bóng hình mà ta luôn ghi khắc trong tim.
Trong giấc ngủ vùi sâu sau một đêm biến cố, Nga vẫn có thể xác minh những hình ảnh trước mắt chỉ là một giấc mộng. Nỗi đau đớn tột cùng từ giấc mơ đẹp đẽ đó đem cả ra ngoài đời thực, khiến cô mất bình tĩnh gọi tên anh liên hồi trong nỗi bất lực khôn nguôi.
Nga vật vã ngồi bật dậy trên chiếc giường đơn trong căn phòng nhỏ lạnh lẽo và khô hanh. Cánh tay trắng muốt xương xương đập liên hồi vào lồng ngực đang thở dốc để ngăn cảm giác đau nhói lòng như đang bị ai đó bóp chặt đến nghẹt thở. Cô đưa khuôn mặt xinh đẹp đầm đìa nước mắt và mồ hôi nhìn dáo dác xung quanh như tìm kiếm một tia hy vọng mong manh cuối cùng, những gì cô vừa trông thấy không phải là một giấc mơ.
Thế nhưng, sự thật phũ phàng như dìm sâu cô vào vực thẳm bởi sự thật đang hiện ra rành rành trước mắt. Xung quanh cô chỉ tràn ngập một màu trắng lạnh lẽo đơn độc. Cô hụt hẫng, thất vọng trong nỗi đau đớn, gào thét tên William trong vô vọng như muốn vơi đi nỗi nhớ nhung da diết đang giết mòn tâm can mình.
William, xin anh hãy về bên em. Xin anh hãy trở về với em...
Nước mắt rơi bao nhiêu cũng không thể mang anh trở về, cô bất lực chấp nhận sự thật bằng ánh mắt úa sầu tràn ngập lệ sầu trong veo. Sau một hồi than khóc, cô tựa lưng vào thành giường, khuôn mặt ngây dại mệt mỏi nhìn vào khoảng không vô định trong nỗi nhớ thương ột người phương xa đã bặt vô âm tín từ rất lâu rồi.
Cánh cửa trắng đột ngột mở ra mà không hề báo trước. Sen và Mao hầm hầm bước vào trong với khuôn mặt tựa hung thần. Chưa nghe họ mở miệng, Nga đã biết những gì mình sẽ phải nghe. Từ tối qua đến giờ, họ chỉ ca đi ca lại một bài về tội lỗi tày trời mà cô đã gây trong đại tiệc của ông Lục. Nhưng quan trọng hơn cả là họ cứ mãi xét minh diễn biến chuyện gì đã xảy ra giữa cô và Andrew trong thang máy. Dù cô đã trả lời không biết bao nhiêu lần họ vẫn không tin.
Từ tối qua đến giờ, cô cũng ăn không biết bao nhiêu cái tát tay đau điếng từ Maya. Vậy mà sáng nay, họ vẫn đến hỏi lại nữa.
Nga trong cơn bĩ cực quát lớn. Cô không thể hiểu nỗi vì sao mọi chuyện đã rành rành trước mắt Maya và bọn tay sai của sòng bài trong đêm hôm trước. Vậy mà, họ vẫn cứ gặn hỏi mãi cô về mối quan vệ của cô với tên cầm thú đó là như thế nào.
Khai thật đi, giữa mày và tên đó đã có chuyện gì? Tại sao hai người lại ở cùng thang máy như vậy hả? Hắn ta đã làm gì mày?
Tôi phải nói bao nhiêu lần thì các người mới chịu hiểu đây? Hắn ta đã cố tình cưỡng đoạt tôi trước mắt các người. Sao các người vẫn cứ hỏi tôi mãi về chuyện này hả? Giữa tôi và hắn trông giống có quan hệ gì sao?
Từ đầu, tao đã thấy mày và hắn ta không bình thường. Nếu không có quan hệ gì sao ngày nào hắn cũng đến Mamba và chờ đợi mày? Khai thật đi, có phải vì vẻ ngoài bảnh bao của hắn ta mà mày đã mê muội dấng thân vào không?
Nga bực mình vò đầu bức tóc. Chẳng thà cô chết còn hơn nếu phải chung chạ với loại người như Andrew.
Tôi nói rồi. Hai người không tin thì thôi.
Có thật sự là mày vẫn còn nguyên vẹn.
Cơn ác mộng đêm qua bị Sen và Mao khơi lại, khiến Nga vừa đau đớn vừa tủi nhục. Dù cuối cùng, cô đã may mắn giữ được trọn vẹn sự trong trắng trong tâm hồn lẫn thể xác mình. Nhưng mỗi lần nhớ lại chuyện đó, cô vẫn hoảng sợ vô cùng. Vì chỉ trong một giây ngắn ngủi nữa thôi, cô đã bị Andrew chiếm đoạt rồi. Maya và hơn mười tên đàn em đã xuất hiện vô cùng đúng lúc.
Nga vẫn nhớ như in lúc cửa thang máy mở ra. Cô và Andrew đều bất ngờ nhìn về một phía. Khuôn mặt cô hốt hoảng vì bị nhìn thấy cảnh tượng xấu hổ, nhưng ánh mắt lại vô cùng linh động mừng rỡ nhìn về phía Maya như một vị đại ân nhân. Bỏ qua những gì bà ta đã gây cho cô và cả sự căm ghét của cô dành cho bà ta. Cô sau khi đã lấy tạm chiếc áo khoát trên nền nhà của Andrew quấn nhanh lên người, vội vàng tách thân người anh chạy về nép sau lưng Maya và nhìn về phía Andrew bằng ánh mắt đầy sự sợ hãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!