Không mua được?
Tách cà phê trong tay Andrew lơ lửng trong không trung vài giây trước khi được đặt xuống chiếc đĩa nhỏ trên bàn. Hành động của anh rất nhẹ nhàng tuy nhiên tiếng tách chạm vào đĩa phát ra đủ để Tiệp hiểu được tâm trạng của ông chủ anh ngay lúc này. Tiệp biết Andrew đang ghìm cơn giận của mình qua ánh mắt như có lửa, khuôn mặt cố điềm nhiên nhưng trông vô cùng nguy hiểm.
Kẻ mặt lạnh như Tiệp đây vừa nhìn thấy cũng đã cảm thấy bất an trong lòng.
Sau khi được Andrew giao phó cho trọng trách cực kỳ quan trọng là mua một cô gái, chính xác hơn là cô Thiên Nga vào lúc 3 giờ sáng. Trong vòng 15 phút, Tiệp đã rà soát bộ nhớ của mình để xác minh đối tượng ông chủ anh muốn mua. Tiệp không lấy làm lạ lắm. Vì dạo gần đây, anh biết Andrew hay lê la ở Mamba nhiều hơn cả trong mấy sòng bạc. Thời gian tá túc bên đó còn nhiều hơn ở phòng của mình. Giữa đêm khuya thanh vắng, Tiệp bất chợt mỉm cười vu vơ rồi chép miệng một mình.
Ghét của nào, trời trao của đó. Thế nhưng, trong chốc lát, anh lại bắt đầu hình dung những ngày tháng tiếp theo bên cạnh Andrew. Anh chắc chắn không chỉ nhức đầu vì tính càm ràm của Andrew mà còn phải chịu đựng luôn những trận cãi vã tay đôi giữa Andrew và Nga. Chỉ nghĩ đến đó thôi, anh đã bắt đầu thấy chóng mặt rồi.
Biết tính ông chủ trẻ của mình, ngay khi ánh bình minh Phnom Pênh vừa ló dạng, Tiệp đã khẩn trương có mặt tại nơi anh cần đi đến, tiếp chuyện với những nhân vật mà anh cần thương lượng cho phi vụ mua bán này. Hoàn toàn trái với những dự định của anh, bên Maya đã thẳng thừng từ chối không bán Thiên Nga.
Trên đường trở về phòng, Tiệp bồn chồn không yên vì anh biết tính khí của Andrew như thế nào. Khẽ hạ giọng như người có tội trong chuyện này, Tiệp nói.
Dạ. Thưa ông chủ đúng là như vậy. Tôi thực sự rất lấy làm tiếc...
Andrew cung bàn tay lại, những ngón tay kêu răng rắc, miệng nở nụ cười nhạt nhìn Tiệp như đang cân bằng lại cơn đại hoả hoạn trong đầu.
Thế cậu ra giá bao nhiêu mà họ không chịu bán? Việc cỏn con như vầy mà cậu cũng định chờ tôi dạy bảo cậu sao?. Andrew nghiến răng, tay cung lại đặt trên thành ghế được chạm khắc hoa văn màu đồng tinh tế.
Dạ. Thưa ông chủ. Họ đã từ chối chúng ta ngay từ câu đầu tiên khi tôi đặc vấn đề mua bán. Họ thậm chí không muốn biết con số mà tôi dự định nêu ra.
Hai đường chân mày rậm rạp đen nhánh trên gương mặt cuốn hút lòng người của Andrew khẽ nhíu lại, nhanh chóng để lộ một ánh nhìn đầy nguy hiểm lẫn ma mị. Cử chỉ này đủ để Tiệp biết, Andrew đang rất không vừa lòng như thế nào. Từ trước đến giờ, Andrew vốn là người muốn gì được nấy. Bất cứ thứ gì anh muốn đều phải nhanh chóng có được trong tay. Vì thế, lần này, như một đứa trẻ đòi quà mà không được, tâm trạng anh thực sự hết sức bực dọc và khó chịu. Anh tự hỏi, ông Trời đang đứng về cô ta sao?
Tôi sẽ cố gắng gặp họ một lần nữa. Hy vọng là có sự thay đổi lớn khi họ chịu nghe mức giá mà tôi đưa ra. Tôi thực sự rất lấy làm tiếc....
Andrew cắn chặt hai hàm răng trong khuôn miệng gợi cảm khiến đường gân xanh anh tú ẩn hiện bên thái dương khôi ngô và trên chiếc cằm cân xứng của khuôn mặt chữ điền. Anh cung tay đóng cành cành lên thành ghế...
Sau đó, Andrew khẽ nhắm mắt suy tư hồi lâu, rồi bất thình lình giơ tay gạt tách cà phê nóng hổi còn đang uống dở trên bàn xuống nền thảm thêu hoa văn đủ màu sắc tinh tế.
Khốn kiếp! Chuyện có chút xíu như vậy mà làm cũng không xong?
Tiệp thở nhẹ biểu hiện bất lực. Như thường lệ, anh nhanh chóng gọi điện cho nhân viên khách sạn đến dọn đống xà bần Andrew vừa phá phách xong. Anh nhỏ giọng trên điện thoại với nhân viên trực tổng đài.
Cho một tạp vụ đến phòng 500. Trên tinh thần, cử vài nhân viên túc trực trong tư thế sẵn sàng để đến dọn đống đổ nát ngay khi được gọi...
Cô trực tổng đài thở dài thườn thượt trên điện thoại, cất giọng ngán ngẫm.
Vâng, tôi sẽ chuẩn bị như những gì quý khách đã yêu cầu.
Bỏ điện thoại xuống bàn, cô lẩm bẩm một mình. Hoá đơn đền bù thiệt hại cho khách sạn đã dài cả mét mà tên khách lập dị này vẫn còn muốn đập phá sao? Những người có tiền quả thật ít người có đầu óc bình thường....
---o----
Đúng như lời bà Sen đã nói, Nga bị bỏ đói hai ngày. Thật ra, bà muốn cho cô nhịn cả tuần cho chừa thói cứng đầu cứng cổ. Nhưng vì để bảo toàn sức khoẻ và nhất là nhan sắc của cô mà bà đã nương tay. Lúc đánh cô, bà cũng chỉ chăm chăm vào người mà đánh, chứ không hề dám động vào mặt cô. Gương mặt kiều diễm đó làm sao bà dám động vào. Đơn giản vì nó hái ra tiền cho cả cái bar này.
Nghe đâu, Maya khi biết tin Nga bị đánh thì đã quở trách bà Sen và Mao rất nặng nề. Sau đó không lâu, Maya con trực tiếp đến Mamba để xem tình hình của Nga. Sau đó, bà cũng huỷ luôn lệnh cấm bỏ đói hai ngày của cô. Tuy nhiên, Nga lại là người không cần đến sự khoan hồng này. Ngược lại, cô còn hất đổ cả khẩu phần ăn khi có người tận tay mang vào phòng cho cô.
Cả ngày sau khi xảy ra vụ việc giữa Nga và Andrew, cô chỉ ngồi lì trong phòng không thèm ăn uống. Mặt mày phờ phạc không một chút sức sống chỉ nhìn ra ngoài ô cửa sổ, nơi có những tia nắng óng ánh đang vô tư nhảy nhót như cố làm trò để người đang ngắm nhìn chúng có thể nở nụ cười.
Nga vật vờ đứng dậy từ trong một góc tối của căn phòng chật hẹp. Cô lê những bước chân chậm rãi về phía khung cửa sổ, chìa bàn tay gầy gò đón những ánh nắng muộn màng của buổi chiều tà, báo hiệu một ngày đau thương đã đi qua. Vậy là đã 3 tuần tròn trĩnh cô tha hương nơi xứ người. Lặng lẽ nhìn về phía chân trời mịt mù xa vạn dặm. Cô tự hỏi, giờ này gia đình nhỏ của mình như thế nào rồi?
Họ có được bình yên hay không?
Đêm đến là khoảng thời gian duy nhất cô có thể sống với chính bản thân mình. Lúc đó, cô được ảo tưởng phiêu du vào những giấc mộng mị và khát khao thầm kín trong tâm hồn. Nơi chỉ có ánh mắt và nụ cười của William. Đời cô giờ đây là những chuỗi ngày bế tắt, không lối thoát. Liệu cô có thể giữ gìn tấm thân vàng ngọc này dành cho cho anh không? Tâm hồn cô đã bị đồng tiền vọc bẩn, thân xác cô đã bị những bàn tay nhơ nhuốc chạm vào. Liệu anh có còn cần đến và khao khát cô như anh đã từng?
Trong những giây phút cùng cực của nỗi đau và sợ hãi. Cô chỉ muốn buông tay cho số phận đẩy đưa. Những lúc trong trong vòng tay kẻ lạ. Cô cũng đã từng nghĩ đến ý định quyên sinh. Thế nhưng, hình ảnh của anh lại chập chờn ẩn hiện trước mắt. Anh là lý do khiến cô tiếp tục tồn tại trên cõi đời này. Và như bao lần, sau những ý nghĩ ngây ngô dành cho người đã ruồng bỏ mình, cô tự trách cứ bản thân và nở nụ cười chua chát trong bóng tối chập chờn....
Bên ngoài toà nhà Đệ Nhất, những con thiêu thân vẫn đang vật vờ cạnh những bàn đánh bài hoạt động liên tục ngày đêm. Họ sẵn tay ném những đống tiền ra ngoài cửa sổ mà không mảy may suy nghĩ trong khung cảnh xa hoa lộng lẫy. Hình ảnh ấy hoàn toàn trái ngược với quang cảnh thảm thương của căn phòng chật chội đặc quánh hơi người. Mặc dù hai căn phòng này đều nằm trong cùng một toà nhà tráng lệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!