Chương 36: đô một đêm. Hãy ngủ với tôi! 38

Từ hôm xảy ra vụ đấu rượu tới giờ, hôm nào, Andrew cũng ghé sang và ăn vạ ở Mamba. Nga không lấy làm lạ vì điều này. Bởi đối với một kẻ ăn không ngồi rồi chuyên thích gây sự như anh thì thế nào cũng tận dụng cơ hội tuyệt đối để đến kiếm chuyện chế giễu cô. Mặc khác, cô không ngoại trừ khả năng anh đến đây cũng vì muốn ngắm gái đẹp. Cô lạ gì những tên nhà giàu rỗi hơi chuyên thích ném tiền qua cửa sổ như anh. Mặc dù, ngoài mặt, anh tỏ ra bất cần trước những mỹ nhân ở đây.

Tuy nhiên, đôi lần, cô để ý đôi mắt phượng quyến rũ đó vẫn lãng du ở những nơi nhạy cảm trên người một vài cô gái ăn mặc mát mẻ. Đàn ông, người nào mà chả thế. Cô chắc chắn, anh cũng không nằm trong trường hợp ngoại lệ.

Nói chung, chủ đề cũng như những trận tranh cãi gay gắt giữa Andrew và Nga bao giờ cũng là chuyện cô đã phớt lờ lời giao kèo hôm đấu rượu. Mỗi khi anh hỏi đến lời hứa này thì mặt cô ngây ngô như anh vừa bịa chuyện. Đến mãi hôm nay, cô vẫn không chịu xin lỗi anh trước bàn dân thiên hạ như đã hứa. Đã vậy, thỉnh thoảng, trong những cuộc cãi vã, cô lại không hề lấp liếm khi gọi anh là biến thái, đống phân thối này nọ. Cô lấy lý do vì mình say rượu nên không nhớ gì. Nhưng thật ra là cô có nhớ.

Tất nhiên là đoạn phim cô làm loạn thì cô không tài nào nhớ nỗi. Vì thế, mỗi khi anh châm chọc nhắc lại chuyện cô xấu xí ra sao khi say rượu. Cô đều mắng là vớ vẩn, dựng chuyện. Quả thực, anh điên tiết lắm. Có lẽ vì thế mà ngày nào cũng sang đây ngồi một đống trù ẻo cô.

Những lúc Andrew đến, nếu Nga không có khách thì cô sẽ phục vụ anh ngay lúc đó. Những lúc như vậy, mặt mày anh tuy vẫn thường lạnh lẽo nhưng nhìn chung cũng khá dễ coi. Còn nếu cô đang phải tiếp rượu khách giữa chừng, thì anh sẽ phải ngồi đợi. Mỗi lần như vậy, cô luôn cố gắng kéo dài thời gian cho anh chờ dài cả cổ luôn. Tất nhiên, anh đủ thông minh biết rõ điều này nên trong lòng bực bội vô cùng.

Ngồi từ xa phơi bày bộ mặt hậm hực và vô cùng khó coi, hai chiếc camera' vẫn luôn theo dõi nhất cử nhất động của cô. Tuy nhiên, những lúc như thế cũng không hẳn là đỉnh điểm của sự cay cú. Vì những lần cô bước ra từ phòng VIP cùng ai đó, thì mặt mày anh còn hình sự hơn. Từ xa, anh đã nhìn cô bằng ánh mắt hầm hầm sát khí như đang chuẩn bị tiến đến bóp cổ cô vậy.

9 giờ đêm, Nga uể oải bước ra khỏi phòng VIP cùng ông Nhão. Trông cô vô cùng phờ phạc và mệt mỏi sau hai tiếng đồng hồ chịu đựng những trò nham nhở của ông. Đã vậy, khi bước ra khỏi phòng rồi, ông còn nấn ná đứng ôm trọn thân hình mượt mà trong bộ váy trắng tinh khôi của cô mà không muốn rời Mamba. Vì cả Sen và Mao đang đứng gần đó, nên cô đành cắn răng chịu đựng, co rúm người trong vòng tay mập mạp màu nâu đen bóng mỡ của ông.

Cô nhăn mặt nín thở vì không thể nào chịu đựng được mùi nước hoa đậm đặc từ người ông. Nó khiến cô buồn nôn tại chỗ.

Nghe Sen rỉ tai có khách chờ. Nga chậm rãi tiến đến chỗ Andrew đang ngồi đợi. Hôm nay, anh lại đến. Cô không bất ngờ lắm. Mấy hôm nay, hôm nào, anh cũng túc trực ở đây. Có lẽ, anh lại muốn gây nhau với cô. Cô sẽ không cho anh toại nguyện. Chắc chắn, anh có âm mưu muốn cô bị trừ lương nữa mà. Những lần tiếp rượu trước, cô đều bị trừ 50 đô vì lý do mà Sen cho là vô lễ với khách. Cô ấm ức và càng ghét anh thêm. Vừa đi, cô vừa lẩm bẩm Andrew Việt Trần, anh là cái tên đáng ghét.

Andrew Việt Trần, anh là cái tên xấu xa.

Andrew vẫn trong bộ vest đen sang trọng. Anh ngồi điềm nhiên trong góc phòng. Ánh đèn hỗn tạp hoà vào nhau thành thứ màu sắc ma mị chiếu vào gương mặt nam tính đang rất trầm tư.

Ngồi đi! Anh cất tiếng khi thấy dáng Nga đủng đỉnh đứng trước mặt.

Hôm nay, Nga mặc chiếc váy trắng tinh ôm sát người, váy ống không dây khéo léo khoe trọn đôi bồng đào quyến rũ như muốn nhảy tọt ra ngoài, dù cô đã cố công kéo cao hết mức có thể. Còn phần dưới thì ngắn củn cỡn không còn gì để ngắn hơn. Cô có đôi chân đẹp, trắng nuột nà không tì vết nên bà Sen luôn chọn cho cô những chiếc váy ngắn nhất có thể. Cô được ông trời ưu ái, không những ban tặng gương mặt đẹp mĩ miều mà còn thêm cả một thân hình quyến rũ cuốn hút nhãn quan người đối diện ngay từ ánh nhìn đầu tiên.

Andrew gọi mấy chai Single

-malt tự khi nào. Ly cũng đã có sẵn. Anh chậm rãi rót vào ly Nga, nhiệm vụ mà cô vốn phải làm cho khách.

Sao, phục vụ cho ông già béo mập kia thì tươi như hoa. Còn với tôi thì như đưa đám. Có vẻ như style của cô là mấy cha tài phiệt già lắm tiền đó thì phải. Andrew liếc mắt nhìn thái độ của Nga.

Nếu như người ngồi trước mặt là vị khách khác, có lẽ, câu trả lời của Nga là, tôi có quyền chọn khách ình sao? Rằng cô phải ngậm đắng nuốt cay, đau khổ như thế nào trong căn phòng tối om đó hàng giờ liền.... Nhưng đằng này lại là Andrew nên cô chẳng buồn nhìn anh, nhấp một ngụm rượu, cô thong thả đặt ly xuống bàn mới quay sang nhếch miệng cười chua chát.

Phải thì sao?

Ánh mắt Andrew lộ tia máu đỏ, sắc thái dễ dàng khiến người khác phải rụt rè. Tuy nhiên, với Nga thì không.

Chắc chắn ông ta đã cho cô rất nhiều tiền? Vì thế, cô mới chịu để bàn tay mấp máp đó hết sờ vào mông đến sờ vào ngực. Cô thích như vậy lắm sao? Andrew ghìm giọng.

Anh đoán đúng rồi đó. Vậy thì sao? Mà đây cũng không phải là chuyện của anh.

Thái độ không hề chối cãi của Nga khiến Andrew thực sự bực mình. Nếu đã như vậy, thì tại sao những lần trước đây, cô lại luôn phơi bày bộ mặt đau khổ khi phải tiếp khách trước mặt anh. Khiến gương mặt úa sầu đó cứ ám ảnh anh hết lần này đến lần khác. Chẳng thà cô nói một lời biện minh rằng, cô cảm thấy mệt mỏi và nhơ nhuốt như thế nào khi phải chịu đựng những trò dày vò của khách làng chơi.

Có lẽ, lúc đó, anh sẽ khinh khỉnh nhìn cô như không quan tâm, nhưng chắc chắn trong lòng sẽ không khinh bỉ và cảm thấy khó chịu như lúc này.

Andrew tao nhã cầm ly rượu đế cao, anh choàng một cánh tay lên thành ghế, cánh tay đó đủ rộng như thể đang bao bọc lấy thân người Nga. Anh ghé sát mặt vào cô khiến cô trừng mắt nhìn anh như cảnh cáo. Hơi thở nam tính hoà cùng vị Whisky phảng phất trong không trung, bay vào khướu giác của cô. Lần đầu tiên, nó không làm cô cảm thấy khó chịu như những người khách khác. Hương vị nhẹ nhàng trong hơi thở quyện cùng sự mạnh mẽ bạo liệt của rượu dễ khiến người khác như bị thôi miên.

Tất nhiên, cô sẽ không nằm trong số đó...

Nhưng thái độ và hành động của anh thì cũng như họ. Những ngày gần đây, anh không những thích nhục mạ cô bằng lời nói mà còn bằng hành động. Liên tiếp lấy tay chạm vào người cô hết sức sỗ sàng và thô bạo còn hơn những người khách khác. Điều này khiến cô kinh tởm nhưng không thể phản kháng. Chỉ biết co ro người trốn chạy. Cô vừa sợ hãi, nhưng cũng vừa khó hiểu. Mẫu người như cô, anh ta đã từng nói, chẳng đáng lau chùi bồn cầu nhà anh sao?

Thế nhưng, sau đó, cô cũng có câu trả lời cho những thắc mắc của mình. Có lẽ, vì căm ghét cô nên anh chỉ thích làm nhục mặt cô thôi...

Ông ta cho cô bao nhiêu tiền? Nói đi! Tôi sẽ cho cô gấp ba, gấp năm, thậm chí gấp mười lần. Hãy tiếp đãi tôi như cô đã tiếp đãi với ông ta. Hãy làm những thứ như cô đã làm cho ông ta... trong căn phòng kia. Andrew ghé vào vành tai Nga thỏ thẻ, âm giọng chậm rãi vừa khiêu khích vừa tỏ vẻ khinh bỉ. Ngón tay rắn rỏi thường ngày cũng cũng lộn xộn miết nhẹ lên cánh tay trắng nõn nà, mịn màng của cô.

Nga nghe nghẹn đắng cổ họng. Cô dùng sức đẩy người Andrew bật ra xa, đưa ánh mắt chua xót nhưng hung hăng nhìn anh nói.

Đồ vô lại...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!