Chương 35: Gặp lại hắc ám.

Tính Andrew vốn mau chán và ít chịu cùn chân ở nơi nào quá lâu. Vậy mà lần này, anh lại ở Đệ Nhất lâu đến như vậy. Khắc Tiệp theo anh nhiều năm nay nhưng cũng không hiểu anh đang muốn gì ở đây. Thật ra, muốn bài bạc, anh có thể sang Macau hay về Mĩ chơi cho sướng tay. Muốn gái gú anh có thể sang Thái Lan bù khú cho hả hê? Vậy thì vì cớ sao, anh cứ lảng vảng mãi ở Đệ Nhất chán phèo này? Hay là vì anh đã mê mẩn con gái Khmer mất rồi.

Tiệp nghĩ cũng phải, con gái Khmer da dẻ nâu bóng quyến rũ, thân hình đẫy đà nẩy nở, ăn nói duyên dáng lại khéo chiều chuộng đàn ông. Vì thế, dù Andrew có cả tá chân dài xinh như mộng vây quanh. Kì này, sang đây, anh lại chẳng mang cô nào theo. Thực sự, chuyện này rất lạ thường. Vì lúc nào, đi đâu, không có gái là anh không tài nào chịu được.

Andrew đang ngồi chiễm chệ xem báo. Trời hơi nóng nên anh không muốn ra ngoài. Hôm qua, anh thức sáng đêm để chơi bài. Vậy mà giờ này, mặt mày vẫn còn tươi phơi phới.

Tiệp pha cho Andrew tách cafe. Loại cafe đen đậm không bỏ đường. Thứ mà Tiệp không tài nào uống được. Đắng nghét!

Ông chủ có muốn tôi gọi một suất massage thân thể cho ông không?

Không, cám ơn...

Thế ông chủ có muốn tôi gọi một vài cô lên đây phục vụ ông không?

Không, cám ơn...

Massage không thích, gái gú cũng không thèm. Tiệp tò mò hỏi Andrew.

Tôi hơi tò mò. Tại sao lần này, ông chủ lại trú ở đây dài ngày thế?

Cậu ở với tôi lâu như vậy mà không hiểu ý tôi sao?

Andrew nháy mắt, nhìn khuôn mặt suy tư của Tiệp. Anh huýt sáo, đứng dậy, khoát chiếc áo vest đen vào, đỉnh đạt chỉnh lại mép áo. Anh thích màu đen, quần áo anh đa phần là màu tối. Đồ vest của anh, tất cả đều là màu đen. Nhiều người quen biết anh vẫn thường hay gọi anh là Man in black

Ông chủ muốn tôi chuẩn bị xe không?

Không cần. Tôi chỉ đi vòng vòng xung quanh đây một chút.

Andrew lững thững đi dạo quanh khách sạn Đệ Nhất. Mấy ngày qua, anh chỉ chúi đầu vào đánh bạc nên ít lui tới nơi này. Anh vừa đi vừa huýt sáo, hai tay bỏ vào túi quần, phong thái ung dung tự tại, gương mặt lạnh lùng nam tính. Nói chung, tâm trạng anh đang vui nên ít cau có. Mỗi nơi anh lướt qua, có biết bao ánh mắt nữ nhi đắm đuối dõi theo. Thỉnh thoảng, anh lại nheo mắt với một vài cô gái khiến trái tim họ như rơi rụng.

Sau một hồi lang thang khu vực giải trí, ánh mắt đen uy quyền lãnh đạm bất ngờ quét ngang tấm ảnh khổ lớn được treo trên bức tường gần khu vực mua sắm. Nhân vật trong tấm ảnh đó làm anh đột ngột dừng chân lại. Cô gái xinh đẹp với nụ cười như ánh mặt trời kia trông rất quen thuộc. Anh vuốt cằm suy nghĩ, cố rà soát loại bộ nhớ của mình. Chắc chắn anh đã gặp cô ta ở đâu rồi...

Sau vài giây ngắn ngủi, chân mày Andrew khẽ nhíu lại, trong đầu dần ẩn hiện lên hình ảnh một người.

Bà thím? Anh chép miệng.

Lướt mắt nhìn dòng chữ trong góc trái của tấm hình. Khoé môi bỗng nhếch nhẹ thành nét cười. Đặc tên sang thì có thể từ bỏ gốc gác ăn mày của mình được à?

Anh đang cảm thấy chán đây. Có người đấu khẩu cũng vui nhỉ?

Kiểm tra lại bản đồ của Đệ Nhất, Andrew xem đường dẫn đến Mamba. Anh vẫn chưa có thời gian ghé thăm bar hạng sang khá nổi tiếng ở Phnom Pênh này.

Vừa bước vào cửa, cô nhân viên lễ tân xinh đẹp đã nở nụ cười rạng rỡ chào đón Andrew. Như mọi khi, anh không thèm đáp trả. Bản tính anh vốn thô lỗ như vậy. Anh luôn cho qua những lời nói mà anh cho là máy móc, bỏ qua những gương mặt mà anh cho là không cần thiết phải quan tâm. Anh vào thẳng vấn đề.

Sophia..

Dạ... Cô lễ tân nhìn Andrew. Cô đoán anh muốn gặp Sophia nhưng có cần ngắn gọn đến mức không nói đầy đủ một câu cơ bản như vậy không?

Tôi muốn Sophia phục vụ tôi... Giọng đã bắt đầu khó chịu.

Andrew đáp lại, mắt lướt vào phía bên trong quán Bar, nơi mọi người đang nói cười vui vẻ. Mới 2 giờ trưa ngày thứ Hai mà quán khá đông khách. Đàn ông ở đây hám gái chẳng khác hám bài là mấy.

Dạ, cô Sophia đang có khách. Ông vui lòng chờ hoặc quay trở lại sau có được không? Ông cũng có thể đặt hẹn với cô ấy.

Andrew đưa mắt nhìn cô lễ tân. Đây là ánh nhìn đầu tiên của anh dành cho cô kể từ lúc bước chân vào quán. Anh nhìn cô chằm chằm như thể. Người như tôi mà phài chờ đợi ai sao? Bà thím, bà nghĩ bà là ai đây?

.............

Tôi chờ, nhưng mà cho tôi một bàn gần nơi Sophia đang tiếp khách.... Andrew chốt lại một câu. Anh thấy buồn nôn khi đọc tên Sophia. Hết tên hay sao mà đặc cái tên sến rịn y như người vậy?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!