Chương 34: Những sự sắp đặc âm thầm.

Nga vừa tiếp khách xong thì đến chỗ Sen và Mao đang ngồi. Họ đang nói chuyện say sưa với ông Đù Cà Nhão. Nhão là khách thường xuyên lui tới Mamba và chỉ yêu cầu Nga tiếp rượu ông. Từ ngày đầu tiên cô bước chân vào bar này, ông đã biết tên cô và muốn cô phục vụ cho ông. Cô lấy làm lạ về điều này nhưng không hỏi vì sao.

Nga đứng cạnh Sen lí nhí nói, đầu cúi xuống để tránh ánh nhìn như xuyên thấu da thịt của ông Nhão. Cô luôn cảm thấy sợ hãi khi nhìn thấy ánh mắt này. Nó khiến cô có cảm giác như cô đang trần trụi.

Tôi xong rồi...

Thế à... Giọng bà Sen ngọt lịm. Chìa tay đeo đầy nhẫn vàng. Ông Nhão chờ cô lâu rồi đó. Mau mời ông vào phòng VIP đi. Mau lên

Nga không nhìn ông Nhão. Chỉ khẽ nói.

Mời ông! Mặt cô buồn lộ vẻ mệt mỏi.

Ông Nhão có thể nhìn thấy thái độ miễn cưỡng và gượng ép của Nga mỗi lần ông đến đây, nhưng ông không lấy làm phiền lòng mà ngược lại càng lúc càng trở si mê vẻ đẹp đằm thắm có phần lạnh lùng của cô.

Sen đứng dậy cúi đầu chào Nhão, miệng cười tươi như hoa. Không vui sao được khi ông Nhão vừa dúi vào tay bà phần thưởng công rất là hậu hĩnh. Nga đã đi rồi mà bà còn với theo căn dặn.

Nhớ phụ vụ ông Nhão cho chu đáo nghen.

Nga không trả lời, cũng không quay lại nhìn Sen. Cô đi như người vô thức. Những ly rượu vừa uống khiến người cô lâng lâng, mọi thứ trước mắt trở nên ảo ảnh.

Mamba có ba loại hình dịch vụ. Loại hình thứ nhất là tiếp khách tại bàn giá 50 USD/giờ. Loại hình thứ hai là phục vụ VIP, nhân viên sẽ tiếp rượu khách trong một phòng nhỏ riêng biệt khác giá 200 USD/giờ. Dịch vụ thứ ba là phục vụ tại phòng cao cấp của Đệ Nhất giá 500 USD/giờ. Tuy nhiên, Nga chỉ được thực hiện hai loại hình một và hai.

Phòng VIP nhỏ nhưng trang trí đẹp mắt và sang trọng. Nến thơm lung linh trong bóng tối dày đặc là thứ ánh sáng duy nhất ở đây. Hơi lạnh thả từ những chiếc máy điều hoà nhỏ trên tường khiến Nga co người lại. Chiếc váy đen ngắn cũn cỡn khiến cô cứ lấy tay che đùi lại. Trong bóng đêm mờ ảo, vẫn ẩn hiện làn da trắng nõn nà trên đôi chân dài thẳng tắp.

Nga giật thót người khi có bàn tay âm ấm khô ráp chạm vào đùi mình. Cô vội vàng đẩy ra và nhích người ra xa. Thế nhưng, sự e ấp và sợ sệt của cô càng khiến người ngồi bên cạnh thêm phần thích thú. Ông Nhão chẳng có vẻ gì gọi là khó chịu. Lại kiên nhẫn áp người vào Nga.

Nga biết cô không thể kháng cự. Nếu như những cô gái khác vi phạm qui định của Bar chỉ mất tiền. Thì đối với cô, thái độ không hợp tác được coi là một vi phạm. Và hậu quả của việc này sẽ phải đánh đổi bằng việc ba của cô bị đối xử tệ bạc. Chỉ vì thái độ ương bướng của cô mà hôm qua, ông Thiên phải nhịn đói cả ngày. Nghĩ đến ba, Nga chấp nhận cam chịu những thứ nhơ nhuốc này.

Sau những ngày đầu tiếp khách, Nga nghiệm ra một điều rằng. Sự sợ hãi của cô chỉ khiến khách có thêm cơ hội tiếp cận để chiếm đoạt lấy cô. Vì thế, cô đã nghĩ ra nhiều cách để tự bảo vệ mình. Làm sao để khách chịu bỏ tiền ra mua rượu, bản thân cô không bị lạm dụng và cách để giết chết thời gian. Hơn ai hết, chính cô là người duy nhất có thể cứu lấy mình. Dù trong lòng phải chịu đựng biết bao tủi nhục, đau đớn không cùng, cô vẫn cố cắn răng giữ bình tĩnh và tỏ ra mạnh mẽ. Mỗi ngày, trước khi bước ra Mamba Bar để làm việc, cô tự nói với bản thân mình rằng, cô phải thoát khỏi nơi này, cô sẽ đưa được ba Thiên trở về Sài Gòn. Hình ảnh người mẹ già đáng thương đang nằm trên giường bệnh hối thúc cô từng phút từng giây. Mẹ và gia đình là sức mạnh vực cô đứng lên sau những chuỗi ngày sống trong bóng đêm tăm tối. Và anh, người đàn ông đã phụ bạc cô lại là ánh sáng duy nhất mà cô vẫn cố bám vào...

Những lần đầu tiếp rượu ông Nhão trong VIP, Nga luôn phải cắn răng chịu đựng những cái sờ mó, những cái hôn kinh tởm mà ông ra sức cưỡng đoạt cô. Những lúc đó, cô chỉ biết co ro giữ lấy thân mình, cố gắng chịu đựng hàng giờ liền và sau đó là vật vã khóc trong phòng vệ sinh. Cô ám ảnh đôi mắt đỏ ngầu đầy dục vọng của ông mỗi khi nhìn cô, cô kinh tởm khuôn miệng đầy mùi hút lá tanh tưởi của ông và nhất là bàn tay khô ráp của ông mỗi lần chạm vào những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể cô.

Ông, cũng như những người khác đến đây mua vui, luôn xem cô như một món hàng, một món đồ chơi để tiêu khiển, để thoả mãn cơn dục vọng luôn soi sục trong người. Những gương mặt dâm dê của họ cứ ám ảnh cô trong những giấc mơ chập chờn không lối thoát...

Mỗi lần tưởng như gục ngã đến độ không thể gượng dậy đứng lên được. Hình ảnh của anh lại ùa đến trong tâm trí cô, vực cô đứng dậy, chua xót lau những giọt nước mắt cho cô. Có ảo tưởng quá không, khi cô có cảm giác anh như đang quanh quẩn bên cô. Rất gần nhưng lại rất xa. Sự thật quá rõ ràng rằng, anh đã bỏ rơi cô nhưng sao cô vẫn không chấp nhận được sự thật. Cô giận anh, cô căm hận anh nhưng sao cô cứ vẫn nhớ nhung anh da diết, yêu thương anh đến điên dại.

Dư vị tình đầu của cô sao lại cay đắng thế này...

Những lần tiếp rượu ông Nhão sau này, Nga luôn nghĩ hết câu hỏi này đến câu hỏi khác để khiến ông bận rộn, không còn thời gian để mà va chạm vào người cô. Vốn là người khéo léo, nên cô nhiều lần thoát thân khỏi những người khách ham của lạ chỉ bởi lối tiếp chuyện thông minh của mình.

Phải cố câu giờ. Càng lâu càng tốt. Nga nghĩ thầm. Nếu kéo dài thời gian, cô không những không bị sờ mó mà còn có thể kiếm thêm được tiền. Nếu cô kiếm được đủ số tiền trong thời gian sớm nhất, ba cô sẽ được thả ra.

Ông hãy kể cho tôi nghe hôm nay ông đã làm gì? Công việc ông kể với tôi lần trước diễn ra tốt đẹp chứ? Nga đẩy nhẹ tay ông Nhão ra, cất giọng khe khẽ...

Ông Nhão nghe giọng nói dịu dàng và dáng vẻ e ấp của Nga thì hết mực si mê. Thái độ vồ vập ban đầu cũng từ từ rút lại.

Không biết có phải vì em mang đến may mắn cho anh không, mà kỳ rồi mọi việc đều diễn ra vô cùng suông sẽ. Nhất định, anh phải thưởng công cho em. Con mèo nhỏ nhắn đáng yêu này....

Vừa nói, ông vừa lấy tay vuốt nhẹ chiếc mũi cao thanh tú của Nga. Sau đó, ông vòng tay chạm vào vòng eo thon nhỏ của cô, áp khuôn miệng khô ráp vào chiếc cổ mịn màng của cô. Cô nghe hơi lạnh chạy dọc sóng lưng. Nhẹ nhàng đẩy tay ông ra...

Xin lỗi! Tôi cảm thấy nhột lắm...

Ông cười khà khà, mùi thuốc lá tanh tưởi làm Nga khó chịu.

Ông không cần phải thưởng công cho tôi. Bổn phận của tôi là phải làm khách vui lòng, khiến khách trở nên thư giãn hơn sau khi đến đây...

Ngoài miệng Nga nói vậy, nhưng trong lòng cô rất trông chờ vào những tờ tiền tip hậu hĩnh của ông Nhão. Ông là vị khách cho tiền cô nhiều nhất. Mặc dù, theo qui định của Mamba, cô phải giao nộp tất cả tiền tip của khách cho Mao. Ông chỉ trích 10% số tiền tip để trừ vào khoản nợ mà ba cô đã vay. Sau vài ngày làm việc, Nga cay đắng nhận ra rằng, tiền cô làm không đủ để trả tiền lời.

Ngoài ra, Mao còn liệt kê ra đủ mọi chi phí cô cần phải thanh toán lại cho Mamba, nào là tiền ăn uống sinh hoạt, tiền quần áo mỹ phẩm và cả tiền mà họ đã đầu tư vào người cô. Dù hết sức bất bình nhưng cô không thể làm gì hơn ngoài việc cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Cô nghe theo mọi mánh phé của Mao bày ra để chiêu dụ khách mua rượu, mua thức ăn của bar và nhất là làm sao để có nhiều tiền tip. Cô tập uống rượu như uống nước lã để tiêu tiền của khách, cô cố gắng dịu ngọt không cay cú để khách vui lòng... Cô có thể làm mọi thứ để kiếm tiền. Miễn là cô không phải đánh đổi tấm thân trong sạch của mình là được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!