Số tiền 240 triệu treo lơ lửng trên đầu Nga như một tảng băng khổng lồ. Làm sao cô có được số tiền lớn như thế này đây? Nếu bây giờ, cô gọi điện về nhà nhờ anh Nhân chạy vạy cũng khó lòng đào ra được số tiền lớn như vậy. Vả lại, mẹ cô đang bệnh nằm viện thế kia. Bao nhiêu gánh nặng đang đổ lên đầu một mình anh Nhân, trụ cột chính trong gia đình với đồng lương ít ỏi. Quan trọng hơn nữa, Nga sợ nếu họ liên lạc về nhà, chắc chắn mẹ cô biết chuyện sẽ còn tâm bệnh hơn.
Chỉ nghĩ đến đây, cô đã đau nhói lòng, khiến tâm trí vô cùng hoảng loạn.
Suốt 4 năm qua, cô hoà mình vào với núi rừng Tây Nguyên, có rau ăn rau, có cháo ăn cháo. Cuộc sống của cô là những chuỗi ngày bình dị, rời xa ánh đèn xa hoa phù phiếm của cuộc sống thành thị. Cô cảm thấy người lạc lõng giữa xã hội hiện đại, đầy rẫy cạm bẫy này. Bây giở, cô biết sẽ phải làm sao đây? Bằng mọi giá cô phải cứu ba Thiên ra. Nếu ba cô có mệnh hệ nào, cô biết ăn nói làm sao với mẹ, với anh trai và cả những đứa em thơ ở quê nhà?
Cô tự đốc thúc mình. Nga! Phải mạnh mẽ, cô phải mạnh mẽ lên. Cô tự nhủ với lòng mình như vậy. Dù thật tâm, cô đang vô cùng hoảng sợ và mất phương hướng. Nghĩ tới đây, cô cố gắng gượng dậy.
Cô không được phép vào đây. Người bảo vệ lấy tay ngăn Nga lại khi cô định tiến vào bên trong sòng bạc.
Nga dịu giọng, vẻ thành khẩn và hối lỗi.
Làm ơn cho tôi vào đi. Ba tôi đang bị người của sòng bạc giam giữ.
Vậy thì cô hãy lo mà chạy tiền để cứu ông ấy ra. Cô quanh quẩn ở nơi này cũng chẳng giúp được gì. Người bảo vệ nhìn Nga vẻ ái ngại nói.
Tôi cần thương lượng với những người đã cho ba tôi vay tiền. Khi ba tôi vay, tôi không hề biết gì. Tôi cũng không biết là ba tôi đã vay bao nhiêu, lãi suất như thế nào? Nga đỏ mặt nói dối.
Sau một hồi nài nỉ van xin, cuối cùng, người bảo vệ cũng cho cô vào. Không phải vì họ mủi lòng trước những lời cầu xin của cô, mà là vì việc cô vào đó có liên quan đến chuyện thanh toán số tiền đã vay, nên họ mới đồng ý cho cô vào như vậy. Chứ thật ra, họ quá mệt mỏi khi chứng kiến cô gây sự hết người này đến người khác rồi.
Bảo vệ dẫn Nga vào gặp người quản lý bộ phận cho vay tiền. Nga hơi bất ngờ khi người quản lý toàn bộ đám đàn ông tai to mặt bự, xăm trổ đầy người, mặt mày bặm trợn này lại là một người phụ nữ. Ngồi chiễm chệ trên một chiếc ghế to bành như dành cho giám đốc là một người phụ nữ đã ngoài tứ tuần có tên là Maya Khìn. Ấn tượng đầu tiên của Nga về người đàn bà này là gương mặt lạnh lùng đến khó gần và dáng người nung núc mỡ với nước da bánh mật bóng bẩy, khuôn mặt bự phấn son không khác gì một mụ tú bà.
Bà ta cất giọng nói khàn đục bằng tiếng Việt rành rọt.
Nếu cô không đến đây tìm tôi. Tôi cũng định đi tìm cô đây. Bà Maya lướt mắt nhìn Nga từ trên xuống dưới. Gật gật đầu nhẹ, ra vẻ rất hài lòng.
Nga hơi bất ngờ khi gặp nhiều người bản địa có thể giao tiếp bằng tiếng Việt rành rọt đến như vậy. Càng bất ngờ hơn khi bà Maya nói là định đi tìm cô. Làm sao bà ta biết cô là ai? Cô đã bao giờ gặp bà ta đâu nào? Hay là bọn lưu linh canh giữ ba Thiên đã nói cho bà ta biết? Và vì sợ cô có thể sẽ trốn về Việt Nam nên rào trước đón sau để hăm doạ trả tiền? Bao nhiêu nghi vấn cứ quanh quẩn trong cái đầu vốn đã chằng chịt những lo lắng của Nga.
Nhìn nét mặt bần thần không giấu vẻ ngạc nhiên của Nga, Maya nói tiếp.
Cô ngồi xuống đi....
Nga e dè từ từ ngồi xuống chiếc ghế bọc da kiểu cá sấu khá đẹp mắt. Căn phòng thiết kế rất sang trọng theo phong cách Campuchia với màu vàng chủ đạo. Cô có cảm giác như mình đang lạc vào một trong những căn phòng của một gia tộc nào đó chứ không phải là nơi của bọn người cho vay nặng lãi xã hội đen.
Cô nói trước đi. Cô muốn gặp tôi có chuyện gì? Maya cầm ly rượu đưa lên miệng uống, ánh mắt kín đáo dò xét biểu hiện trên gương mặt non nớt của Nga.
Nga ngập ngừng, ánh mắt không giấu được vẻ sợ sệt. Cô không có ý định đến gặp Maya, nhưng vì bất đắc dĩ với những người bảo vệ mà cô được đưa vào chốn này. Vì thế, cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để nói chuyện với bà. Cô nói những gì mình đang nghĩ, những gì đang khiến mình lo âu.
Tôi sẽ trả tiền mà ba tôi đã vay của bà. Nhưng xin bà đừng hành hạ, đánh đập ba tôi. Và nhất là đừng bỏ đói ba tôi...
Maya bật cười khanh khách trước những lời nói ngô nghê của Nga, khiến cô ngước nhìn bà với ánh mắt ngỡ ngàng. Nhiều năm làm việc này, bà chưa bao giờ gặp một đứa con gái hiếu thảo đến vậy.
Tất nhiên, ông ta sẽ được ăn uống đầy đủ một ngày ba buổi. Nhưng điều đó cũng tuỳ thuộc vào sự biết điều của cô. Chừng nào cô trả tiền? Giọng Maya đều đều không cảm xúc nhưng lại khiến người đối diện cảm thấy sợ. Nhất là ánh mắt rất sắc như có lửa.
Xin bà hãy cho tôi một chút thời gian. Nhất định tôi sẽ kiếm đủ số tiền để trả... Nga thành khẩn van xin.
Maya và Nga đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa. Một tên độc nhãn hầm hố bước vào, cúi đầu xin thưa chuyện với Maya.
Dạ, chị Hai. Tên người Thái đó vẫn ngoan cố không chịu trả tiền. Hắn ta đã bắn thư về nhà nhưng không thấy động tĩnh gì bên đó cả.
Maya đập mạnh tay xuống bàn khiến Nga giật cả mình.
Rầm!
Mẹ kiếp! Chuyện nhỏ như vậy mà cũng vào hỏi ý tao sao? Cắt lỗ tai nó gửi về Thái Lan mau!
Tên độc nhãn khúm núm trả lời nhanh chóng rồi xin phép lui ra.
Dạ, em biết rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!