Chương 29: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

Nga đang thao thao bất tuyệt những từ ngữ hoa mĩ dành cho Andrew thì bị anh cắt ngang.

Cô vẫn cứng đầu thích sỉ nhục tôi phải không? Cô có tin là tôi tát một cái, cô không còn răng để húp cháo không? Andrew nghiến răng, mặt tím lại vì giận.

Chỉ tay nói lên điều đó chứ bộ. Sao? Không thể chấp nhận được sự thật à? Thế anh có muốn tôi coi tiếp cho anh không? Hay là kết thúc tại đây. Nói cho anh biết, tôi cũng không lấy làm vui vẻ gì khi xem bói cho hạng người như anh đâu. Nga tuôn ra một tràng, nhanh đến độ không thở kịp.

Andrew không nói gì, ghìm cơn giận, mím môi nhìn cô. Hãy đợi đấy! Tôi sẽ cho cô biết thế nào là lễ độ.

Nói tiếp đi..

Nga nghiêng nghiêng đầu, môi hơi nhếch nhẹ lên. Thấy Andrew tức mà không làm được gì cô. Trong lòng cô có một sự vui không hề nhẹ!

Dù gì... anh vẫn là một người con hiếu thảo. Sau này, nếu có con. Con cái nhờ đức cha.

Qua làn kính đen, Nga nheo mắt lại, hơi ngượng trước những lời bịa đặt, đoán bừa của mình. Vì thế, cô không thể bắt kịp ánh mắt khẽ trầm xuống trong con ngươi đen tuyền tinh anh của Andrew. Sau một hồi trầm ngâm, anh hạ giọng nói, không biết là hàm ý khen ngợi hay là ngụ ý mỉa mai.

Khả năng xem bói của cô cũng... không tồi.

Nga liếc Andew một cái rõ dài qua làn kính đen.

Còn gì muốn hỏi không? Nếu không thì dừng lại ở đây.

Coi có nhiêu đó mà muốn đuổi rồi hả?

Thì tôi nói rồi, muốn hỏi thêm gì thì hỏi. Không thì thôi. Sao tôi biết anh muốn biết điều gì? Nga cau có.

Tôi sẽ hỏi cô hai câu. Nếu cô không trả lời được… tôi không trả tiền.

Gì? Nga bắt đầu lo lắng ngấm ngầm. Hắn ta chắc chắn là muốn bày trò để quỵt tiền đây mà.

Tư Mai và ông Thiên bắt đầu cảm thấy bồn chồn, nhìn chiếc đồ hồ Rolex óng ánh mà lòng vô cùng hồi hộp. Đúng là đâu dễ ăn tiền của người ta. Cứ ngỡ coi bói xong là sẽ ẵm em Rolex tuyệt đẹp kia một cách ngon lành. Nào ngờ, anh ta lại gây khó dễ như vậy.

Chuẩn bị chưa? Andrew bỡn cợt hỏi.

Nga không thể chịu đựng khuôn mặt hóng hách kia một chút nào nữa. Cô cũng muốn kết thúc nhanh chóng quẻ bói này.

Nhanh đi cho tôi nhờ...

Andrew xoa xoa cằm ra điều suy nghĩ.

Cô có biết điều gì sẽ xảy ra nếu tôi gọi bảo vệ đến đây ngay lúc này không?

Đây là câu hỏi mà anh vừa nói đó à?

Phải, chính nó. Đây là câu hỏi thứ nhất.

Nga hơi lo lắng trong lòng, nhưng cố không để lộ ra cho Andrew thấy. Tuy vậy, anh vẫn cảm nhận được sự bồn chồn qua giọng nói hơi run run của cô.

Anh... ý anh là sao? Anh định bày trò gì nữa đây? Định gọi bảo vệ đuổi chúng tôi đi à?

Andrew nhếch mép cười đắc chí. Mới doạ Nga có một chút xíu mà cô đã bắt đầu sợ rồi. Đúng là yếu mà bày đặc ra gió.

Không, tôi nào có tư tưởng xấu xa đó. Chỉ có điều, nếu cô không trả lời được câu hỏi thứ hai thì có lẽ ... tôi sẽ phải sử dụng câu trả lời cho câu hỏi thứ nhất để bảo toàn... tính mạng.

Nga mất kiên nhẫn, một nỗi lo lắng mơ hồ dần hình thành trong đầu cô. Tên biến thái này đang định trả đũa cô đây mà. Hồi hộp chết đi được!

Anh... đừng nói vòng vo nữa. Ý anh là sao? Giờ anh muốn gì? Nếu coi xong thì đưa đồng hồ đây. Định giở trò ăn quỵt à?

Tôi đã nói rồi. Trả lời được hai câu hỏi của tôi thì cứ việc lấy đồng hồ. Không thì... đừng có mơ nghen cưng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!