Chương 28: "Bà" bói nói dối ăn tiền!

Ông Thiên và Tư Mai ăn uống no nê thì lại kéo nhau ra bàn Black Jack trút hết những đồng tiền cuối cùng. Ông bà cũng vô tâm không hỏi Nga đã ăn uống gì chưa? Dù lúc này, mặt cô đã tái xanh vì kiệt sức. Và mặc cho cô có cố gắng van xin thế nào đi chăng nữa, ông Thiên cũng không chịu rời khỏi sòng bạc.

Ba ơi, mình về lại Sài Gòn đi ba. Sao ba không nói gì hết vậy?

Nga cố nắm lấy cánh tay ông Thiên kéo đi, giọng van nài cầu khẩn nhưng vẫn không làm ông động lòng. Ông vừa thua cháy túi nên trong lòng đang rất bực tức và cay cú nên trút hết mọi sự bực dọc lên đầu Nga.

Cái con này, mày muốn về thì về đi. Sao cứ tru tréo, trù ẻo tao thế này hả? Hả, mày có tin tao xáng ột bạt tay không? Ông giơ tay lên làm động tác giả cũng đủ khiến Nga co cánh tay che lấy đầu mình vì sợ. Cô mếu máo, nước mắt trực tuôn trào.

Đi về đi, đừng có ở đây mà trù ẻo tao như vậy nghe chưa. Mặt ông hầm hầm, trợn mắt mắng mỏ Nga rồi lại quay lưng tiếp tục chơi nốt ván bài.

Nga mếu máo, ấm ức nhìn ông Thiên. Mặc dù vậy, cô cũng không hề oán trách ông một lời. Cô biết ông vừa thua bài nên mới nóng tính như vậy.

Có lẽ, người qua lại chứng kiến cảnh tượng như thế này rất nhiều lần rồi nên không lấy làm lạ. Tuy nhiên, những ánh mắt hiếu kỳ vẫn âm thầm nhìn Nga.

Tư Mai thở dài, khoanh tay tựa lưng vào ghế quan sát hai cha con ông Thiên từ nãy giờ. Thấy Nga đứng tần ngần không chịu đi chỗ khác cho ông Thiên chơi bài, bà bèn nói vài câu an ủi như đuổi khéo.

Thôi, ba con đang bực mình nên con đừng lãng vãng trước mặt ổng kẻo bị mắng. Mau về Sài Gòn lo ẹ con đi.

Nga đủ thông minh để hiểu được ngụ ý trong câu nói của Tư Mai. Cô giận dữ cung tay lại, mím chặt môi, nhìn chằm chằm vào Tư Mai bằng đôi mắt hờn trách và oán hận. Chính bà đã lôi kéo ba cô vào con đường cờ bạc như thế này, đã đẩy gia đình cô tan nhà nát cửa mà còn giả giọng tốt như vậy sao?

Bà im đi, bà có tư cách gì mà dạy bảo tôi. Bà có biết vì bà mà gia đình tôi tan đàn xẻ nghé như thế này không? Bà có biết vì bà mà mạ tôi đau lòng đến nỗi nhập viện không? Nếu không vì bà, ba tôi sẽ không đời nào mà từ bỏ gia đình để đến cái chỗ phù phiếm như thế này. Bà có biết vì bà mà gia đình tôi giờ không còn nhà để ở... Tôi hận bà, tôi căm ghét bà lắm bà có biết không? Nga giận dữ nói trong nước mắt. Càng nhìn người phụ nữ trước mặt.

Cô càng thấy mẹ mình thật đáng thương.

Con .. con... con đang nói sằng bậy gì vậy? Tư Mai lắp bắp, giả bộ đáng thương và oan uổng liếc mắt nhìn ông Thiên cầu cứu.

Tôi nói không đúng sao? Bà là đồ đàn bà lăng loàn, giựt chồng của người khác... Nga dùng chút sức lực cuối cùng hét lên.

Đám đông nghe lớn tiếng cãi vã thì nhanh chóng bu lại, tò mò xem cuộc đấu khẩu của hai người đàn bà. Có người còn nhận ra cô là cái đứa ăn mày đã gây lộn với anh chàng đẹp trai lạnh lùng trong đại sảnh casino. Tất nhiên là họ đứng về phía anh chàng đẹp trai dù chẳng biết rõ thực hư câu chuyện như thế nào. Vì thế, ngay lúc này đây, họ nhìn Nga bằng ánh mắt khinh khi với ý nghĩ, ở đâu xuất hiện con nhỏ ăn mày thích gây sự này thế nhỉ?

Bốp

Ông Thiên sấn tới bênh vực người tình mà giơ tay tát đứa con gái ruột một bạt tay điếng người. Nga ôm lấy một bên má ửng đỏ, in rõ dấu vết bàn tay của ông Thiên. Cô thấy trời đất xây xẩm một lần nữa. Trước khi ngã nhào xuống nền gạch lạnh lẽo, cô chỉ khẽ trách cứ ông Thiên, giọng cô run run tủi thân.

Vì người đàn bà này… mà ba đánh con sao?

Hai hàng nước mắt cô trào ra, chảy thành hai vệt dài trên gương mặt xanh xao không còn chút sức sống nào...

Ông Thiên trong lúc nóng giận nên hành động nông nỗi. Lúc kịp nhận ra lỗi lầm của mình thì đã quá muộn, ông run run đôi bàn tay, hốt hoảng đỡ Nga dậy. Lay lay người cô, đánh nhẹ vào mặt cô. Ông sợ hãi nhìn Tư Mai hỏi.

Em... nó làm sao vậy? Đánh có một tát mà đã xỉu như thế này...

Tư Mai dù không ưa gì Nga nhưng cũng luống cuống giúp ông Thiên đỡ Nga dậy.

Nga... Thiên Nga... tỉnh dậy đi con... Nga... Thiên Nga...

Ông Thiên hơi hoảng loạn, mặt méo sệt vì lo lắng. Ông sợ nếu Nga có bề gì thì ông không biết phải ăn nói làm sao với bà Nguyệt. Thật ra, ông rất ít khi đánh con cái. Nếu có chỉ là hù doạ trong những cơn say. Hôm nay, ông tức giận mà ra tay đánh đứa con gái lớn yếu ớt này. Chưa kể, nó đã vì ông mà một thân mình lặng lội đường xa đến một đất nước lạ lẫm. Lòng ông thật hối hận hết sức!

Đám đông bu lại tò mò chỉ trỏ, một vài người lục lọi trong giỏ xách tìm chai dầu xanh đưa cho ông Thiên xoa lên thái dương của Nga. Tư Mai cũng xoa xoa bóp bóp tay chân Nga cho có lệ. Rồi còn giụt ông Thiên giật tóc mây của Nga để cô tỉnh lại.

Vài phút sau khi ngất lịm vì kiệt sức, Nga cũng từ từ mở mắt ra trước khi nhân viên y tế của sòng bài tiến đến giúp đỡ.

Con thấy trong người sao rồi hả? Ông Thiên run run nói, vẻ mặt đầy lo lắng.

Ba... về Sài gòn đi ba... Mạ đang chờ ba đó. Mạ nhớ ba.... Anh Nhân, con và các em nhớ ba... Thằng Nam nó khóc hoài. Nó cứ hỏi ba ở đâu? Nó hỏi con, ba không về nhà rồi ba ăn cơm ở đâu? Nó sợ ba đói bụng... Con hứa với nó, bằng mọi giá con sẽ tìm ba về nhà. Cả nhà mình lại sống vui vẻ như xưa nha ba... Nga thều thào van xin một lần nữa, vừa nói nước mắt cô vừa lặng lẽ rơi...

Đang lo lắng và cảm thấy có lỗi, lại nghe những lời van xin tha thiết của Nga, ông Thiên đành hứa bừa cho êm chuyện.

Ừ ... ừ, con khỏe lại rồi hai ba con cùng về. Ông giả lả trấn an, lấy tay vuốt những sợi tóc trên trán Nga.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!