"Nga đã từng nghe một người nào đó nói rằng, mọi việc xảy ra trên thế gian này đều được sắp xếp bởi bàn tay của Thượng Đế. Người không bao giờ cho chúng sinh những nỗi khó khăn ngoài sức chịu đựng của họ. Và cho dù trong cùng cực của khổ hạnh, chính chúng ta cũng không bao giờ ngờ rằng, đôi khi, kỳ tích lại xảy ra trong những giây phút tuyệt vọng nhất."
Trong phòng số 500 hạng Tổng Thống...
Rầm!
Andrew đập mạnh tay xuống bàn. Anh mím chặt môi ghìm cơn giận, uống nhanh ba ly rượu Whisky trong vòng một phút mà cơn giận vẫn không bốc hơi đi được chút nào. Bực tức, anh ném mạnh chai rượu vào cửa sổ.
Xoảng...
Tấm kiếng trong veo không một vết bẩn bể tan nát trên nền nhà. Tiệp đứng bên cạnh mặt vẫn tỉnh bơ như cây cơ', thái độ bình thản giống như Andrew vừa ném một hòn đá nhỏ xuống mặt nước vậy. Thật ra, chuyện Andrew ném đồ đạc mỗi khi nóng giận thường xuyên xảy ra như ăn cơm bữa nên anh đã quá quên thuộc. Còn nếu như Andrew không đập phá gì mỗi khi nóng giận mới là chuyện lớn. Vì thế, anh thản nhiên cầm điện thoại lên gọi tạp vụ đến quét dọn rồi trịnh trọng hỏi Andrew.
Dạ, thưa ông chủ. Giờ, ông muốn xử lý vụ này thế nào? Tiệp hơi nghiêng người về phía Andrew đang ngồi. Tư thế sẵn sàng trả đũa thay anh.
Xử cái gì mà xử. Tất cả cũng tại cậu hết. Nếu không vát cô ta vào trong xe thì làm gì cô ta có cơ hội tổng xỉ vả tôi như vậy.... Xử cô ta à, có giết chết cô ta cũng không thể nào lấy lại danh dự của tôi...
Tiệp im re, đứng tư thế cúi đầu chịu trận. Thôi thì, ông chủ cứ xả ra hết cho đã tức vậy!
Andrew nghiến răng, cung tay lại, gân xanh nổi lên như chuẩn bị đi đánh nhau. Quả thật, sự nhụt nhã hôm nay quá sức tưởng tượng cũng như giới hạn chịu đựng của anh. Cả đời anh chưa bao giờ bị ai làm mất mặt như vậy. Huống hồ chi đây lại là một đứa con gái. Không, một con ăn mày nhếch nhác bần cùng của xã hội.
Đồ cái bang! Tôi thề nếu gặp cô một lần nữa, cô sẽ chết với tôi. Andrew cáu kỉnh lẩm bẩm suốt cả một buổi chiều.
Thật ra, đối phó với một đứa con gái chân yếu tay mềm như Nga không phải là việc gì quá khó đối với Andrew. Chỉ cần anh búng tay một cái, đám chân dài bên cạnh sẽ cho Nga một bài học nhớ đời. Nhưng sau đó, Andrew lại cho rằng, kế hoạch này có vẻ hơi tiểu nhân quá. Vì dù sao, đây cũng là hiềm khích cá nhân giữa anh và Nga. Nên nếu cần thiết, phải đích thân anh ra tay dạy dỗ cô một cách cẩn thận nhất.
Đánh cô à? Không, anh chưa bao giờ đánh phụ nữ dù chỉ là một cành hoa. Nhưng làm cho cô ta ê mặt thì không có việc gì khó khăn lắm!
Tuy nhiên, tức giận là vậy, nhưng chỉ sau hai ngày vùi đầu ở phòng VIP chơi bài thâu đêm suốt sáng, Andrew cũng dần quên lãng mất đứa con gái ăn mày mồm mép kia tự khi nào. Hiềm khích và ý định trả thù cũng chìm dần vào quên lãng.
Còn về phía Nga. Mấy ngày qua, cô trốn biệt ở khu đỗ xe của sòng bạc. Với bộ dạng như thế này, cô không dám lãng vãng ở khu vực bên trong sòng bài nữa. Có lẽ, nếu bảo vệ nhìn thấy cô cũng sẽ không cho vào. Nhất định đống phân thối đó sẽ cấu kết với đám bảo vệ cấm cửa cô.
Hai ngày qua, Nga không ăn uống gì. Cơ thể gần như kiệt sức, đôi chân không thể nhấc lên được. Cô ngồi gục đầu, ủ rũ ở góc tối của bãi đậu xe. Cuối cùng, cô đành đánh liều vào lại bên trong để tìm thử ba cô một lần nữa. Nếu lần này không gặp, cô buộc phải tìm cách để về lại cửa khẩu Bavet.
Nga vuốt vuốt lại mái tóc đen bê bếch, chỉnh lại bộ quần áo loang lỗ những vết bùn sình. Sau một hồi cố chỉnh lại chiếc áo sơ mi mà không thể trông khá hơn được, cô đành giữ nguyên bộ dạng quen thuộc. Hai tay khoanh lại, nắm lấy hai vạt áo vào nhau. Sau đó, cô chầm chậm đứng lên, lúi cúi tiến vào trong sòng bạc.
Nhìn cô, ai cũng muốn hát bài Người về từ lòng đất!
--o---
Chủ nhật.
Sòng bạc đông khách nườm nượp. Khách chơi bài ở Casino Đệ Nhất hầu hết đến từ những quốc gia lân cận như: Lào, Thái Lan... Trong đó, khách Việt Nam và Trung Quốc chiếm một số lượng rất lớn, khi mà kinh doanh sòng bạc bị cho là bất hợp pháp ở hai quốc gia này. Ngoài ra, Đệ Nhất còn đón một số lượng khách du lịch Tây Âu và cả khách từ Ma Cao đến đây để tìm cảm giác lạ.
Đi giữa dòng người cùng quê hương khiến Nga cũng bớt cảm thấy xa lạ. Tuy nhiên, thái độ hiếu kỳ xa lánh của họ dành cho Nga khiến cô cảm thấy hụt hẫng và khó bắt chuyện hỏi thăm. Cũng chẳng trách được, khi bộ dạng cô trông chẳng khác gì một người vô gia cư như thế này. Cô cũng thầm cảm ơn. Vì đến thời điểm hiện tại, mình vẫn chưa bị bảo vệ đuổi ra ngoài.
Nga e dè bước vào khu vực chơi bài. Nơi có hàng chục bàn chơi bài và máy đánh bạc điện tử đủ loại mà cô không thể nào đếm xuể. Cô lướt mắt nhìn hàng trăm con người đang tụ tập xung quanh những chiếc bàn màu xanh rêu bên cạnh những cô dealer xinh đẹp. Hết bàn này đến bàn khác nhưng chẳng thấy bóng dáng ông Thiên đâu. Chỉ có tiếng đám đông reo hò in ỏi khi thắng bài, hay tiếng đập bàn rầm rầm đầy cay cú khi thua bài khiến cô phải giật mình.
Nga nhìn chằm chằm vào những đồng chip đủ màu sắc với ánh mắt thèm thuồng. Chỉ cần một con chip màu xanh nhỏ bé kia thôi cũng có thể giúp cô thoát khỏi cơn đói bụng đang âm ĩ trong người.
Nga lủi thủi bước đi vòng vòng khu vực giải trí mua sắm sau khi đã đi khắp khu vực chơi bài mà không nhìn thấy bố Thiên. Thế là hy vọng cuối cùng của cô đã tan thành mây khói. Cô sẽ phải làm sao đây khi trong người không còn một đồng bạc nào, giấy tờ cũng đã mất hết. Cô không thể nào gọi điện về cho anh Nhân được. Chắc chắn, anh sẽ lo lắng mà chạy sang đây tìm cô. Mẹ cô đang bệnh, công việc của anh không thể nào bỏ dỡ. Anh giờ là trụ cột chính trong gia đình.
Anh đi rồi thì ai sẽ lo tiền viện phí, thuốc men ẹ. Ba đứa em của cô thì còn quá thơ dại. Không, cô không được yếu đuối mà gọi điện về được. Tất cả cũng là lỗi tại cô, chính cô đã cãi lời anh Nhân một thân một mình sang đây. Nghĩ đến cảnh anh mình mài đũng quần ở xí nghiệp hay đêm tối làm quần quật ở quán bar để lo cho cả gia đình mà Nga ứa nước mắt. Còn mẹ cô, không biết giờ này mẹ như thế nào? Mẹ có khoẻ hơn được chút nào không? Hôm cô đi, mẹ trông rất yếu. Cô cứ ngỡ tìm được ba Thiên về ẹ thì mẹ sẽ mau hết bệnh. Vậy mà, cuối cùng, cô càng làm mọi việc thêm phức tạp.
Ba ơi, giờ này ba đang ở đâu? Ba có biết cả nhà đang mong chờ ba từng ngày không? Nga khẽ nói, nước mắt ướt mặn đắng đôi môi khô ráp. Nhìn cô chẳng khác nào một đứa con nít vừa lạc bố mẹ...
Phải tìm cách về nhà hay ở lại Campuchia tìm ba? Ý nghĩ này cứ quanh quẩn trong đầu Nga. Có lẽ, cô nên về lại Sài Gòn rồi mới tính tiếp mọi việc sau. Nhưng giờ này, giấy tờ không còn, cô làm sao có thể qua được cửa khẩu Mộc Bài?
Nga lân la làm quen và dò hỏi thông tin với một số người Việt mà cô gặp trong sòng bạc. Thế nhưng, trái với mong đợi của cô, cô chỉ nhận được những cái lắc đầu. Họ nhìn cô với ánh mắt e dè. Người như cô, cho đi nhờ xe có khi lại chuốt hoạ vào thân. Lại còn không có giấy tờ. Chỉ có những kẻ bất hợp pháp mới không có giấy tờ tuỳ thân. Nhưng cô lại không thể kể hết những gì đã xảy ra đêm hôm đó với họ. Một lần nữa, cô như rơi vào cảm giác hụt hẫng, mất phương hướng.
Nga đã từng nghe một người nào đó nói rằng, mọi việc xảy ra trên thế gian này đều được sắp xếp bởi bàn tay của Thượng Đế. Người không bao giờ cho chúng sinh những nỗi khó khăn ngoài sức chịu đựng của họ. Và cho dù trong cùng cực của khổ hạnh, chính chúng ta cũng không bao giờ ngờ rằng, đôi khi, kỳ tích lại xảy ra trong những giây phút tuyệt vọng nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!