...
Một tấm hình trắng đen đập vào mắt Nga khi vừa mở chiếc ví ra....
Trong hình, một người đàn ông trung niên trông rất điển trai và phong độ đang bế trên tay một cậu bé kháu khỉnh độ khoảng 4 tuổi. Cả hai tươi cười trông rất rạng rỡ. Nụ cười của đứa trẻ trong bức ảnh kia rạng rỡ và đẹp đến độ đã khiến khoé môi khô ráp của Nga cũng khẽ cong lên. Cô vốn rất yêu thích trẻ con, nên nhìn những bức ảnh như thế này khiến tâm hồn cô bình tâm trở lại.
Trong ví đựng rất nhiều thẻ tín dụng đủ màu sắc và không hề có tiền mặt gì cả.
Ngoài ra, Nga chú ý đến một thẻ ID được cấp ở Hoa kỳ mang tên: Andrew Viet Tran
"Andrew Việt Trần" Nga khẽ đọc tên. Trong đầu cô lần đầu tiên ẩn hiện lên gương mặt người đàn ông trong bóng đêm. Chắc chắn đây là áo khoác của anh ta...
Có lẽ, anh ta đã rất lo lắng và đang cố công tìm kiếm chiếc ví này...
Nga đứng lên một cách nặng nề, lầm lũi bước đi dưới ánh mặt trời chói chang. Cô phải về lại chỗ đỗ xe để trao lại chiếc ví này cho vị chủ nhân đó. Cô cũng muốn gửi một lời cảm ơn đến họ. Vì nếu không gặp họ đêm qua, không biết giờ đây cô vẫn còn đang đi lạc quanh quẩn trong đoạn đường vắng vẻ, hiểm trở đó. Nghĩ lại, cô thấy mình thật vô tâm. Lúc sáng, khi gặp người tài xế đó, cô đã quá sốc khi biết mình đang ở Phnom Pênh, không biết vì tinh thần vẫn còn đang bấn loạn hay bị kéo ngã khỏi xe đột ngột mà cô đã không nói được lời cảm ơn nào.
Cho dù người ta có đối xử thế nào đi chi chăng nữa, người có ơn vẫn mãi là người có ơn...
Thế nhưng, khi quay lại chỗ đỗ xe, Nga dạo quanh cố tìm chiếc xe đen sang trọng đó mãi mà không gặp. Xung quanh cô hàng trăm chiếc xe ô tô sang trọng đắc tiền đậu san sát nhau. Cô không tài nào nhớ được chiếc xe của họ nên đành bất lực ngồi đợi ở một phòng bảo vệ chuyên quản lý xe. Sau hơn 2 giờ đồng hồ chờ đợi không có kết quả, cô quyết định vào trong khu vực casino.
Họ là đàn ông, đến đây thể nào cũng chơi bài. Cô mơ hồ suy đoán.
Thật ra, Nga cũng muốn vào thử casino để tìm bố cô. Biết đâu, may mắn cô gặp bố ở đây thì sao. Mặc dù vậy, tỷ lệ xảy ra điều này rất mong manh vì trông nơi này rất sang trọng, nhìn vào có thể nhận biết chỉ khách lắm tiền mới dám vào đây. Chứ không giống như những sòng bài nhỏ mà cô gặp ở Bavet. Bố Thiên cô làm gì có tiền mà dám vào đây, cô thầm nghĩ. Mặc dù vậy, cô vẫn muốn vào thử xem thế nào.
Hôm nay là thứ 7 nên sòng bạc rất đông khách. Từng lượt người ra vào tấp nập, xiêm áo lụa là trông thật chỉnh chu và đẹp đẽ. Nga hơi ngượng ngùng trước bề ngoài của mình lúc này. Đầu tóc rối mù bếch bát, khuôn mặt trắng bệch xanh xao, chiếc quần Jean cô đang mặc lấm lem bùn đỏ đến tận đầu gối, đôi giày bệch màu đem lấm lem sình lầy. Thứ sạch sẽ và đẹp đẽ duy nhất trên người cô là chiếc áo khoác đen này. Cô quấn chặt hai vạt áo vào người, hai tay giữa áo cao đến tận cổ. Cô sợ mọi người sẽ nhìn thấy những vệt máu tanh tưởi còn đọng trên chiếc áo sơ mi rách nát của cô mà sợ hãi.
Vừa bước vào khu vực tiếp tân, Nga lướt đôi mắt trong veo u sầu nhìn kiến trúc lộng lẫy của toà nhà. Những chùm đèn pha lê khổ to được treo trên trần nhà có nhiều dài cả 1 m, chiếu ánh sáng vàng nhạt óng ánh xuống nền gạch bóng bẫy, không một vết bụi. Những nhân viên sòng bạc khoác lên người những bộ đồng phục xanh đen trông thật lịch sự và chuyên nghiệp. Họ, cùng những người khách đang có mặt tại đây.
Ai ai cũng phải ngoáy nhìn Nga với đôi mắt hiếu kỳ, văng vẳng bên tai cô là những câu hỏi thắc mắc đại loại bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh. Duy chỉ có tiếng Miên là cô không nghe được. Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt khó chịu của họ, cô cũng đủ hiểu những lời dè bĩu vừa được phát ra từ những khuôn miệng đỏ son kia.
"Con nhỏ ăn xin này ở đâu mà lại vào đây?"
"Ai lại để cho nó vào đây, làm mất giá của khách sạn hết."
"Đâu lại xuất hiện người bẩn thểu như thế này?"
"Có ai gọi bảo vệ đuổi cổ nó ra đi"
Nga lúi cúi bước đi. Mặc định cho chuyện gì đến thì đến. Nếu không may bị bảo vệ đuổi ra thì đành chịu. Nhưng trước mắt, cô phải vào thử sòng bài xem có bố Thiên ở trong đó không? Và còn ân nhân của cô nữa. Người tài xế đó, tấm hình của chàng trai trong chiếc thẻ ID đó. Anh ta có mái tóc đen nhuộm highlight đủ màu xanh, đỏ, trắng, vàng bồng bềnh hơi dài, phong cách rất lãng tử. Cô lẩm bẩm, ghi nhớ những đặc điểm nổi bật để kịp nhận dạng.
Đang ngơ ngác đảo mắt nhìn xung quanh, Nga bất ngờ trước một dáng nam nhân cao lớn đỉnh đạc trong bộ vest đen, kiểu dáng của chiếc áo vest rất giống cái mà cô đang mặc. Vì khoảng cách khá xa nên cô không kịp nhìn rõ anh ta. Nhưng có điều làm bước chân cô dừng lại. Anh ta đang tiến rất nhanh về phía cô ..
Khuôn mặt anh ta không được thiện cảm cho lắm...
Khoảng cách càng lúc càng ngắn lại...
Mái tóc ngắn gọn đen mun không giống trông bức ảnh, nhưng những đường nét tuấn tú trên gương mặt điển trai thì không lẫn vào đâu được...
Đặc biệt là đôi mắt phụng sâu thẳm uy quyền...
Đúng rồi, chính là anh ta...
Andrew Việt Trần!
Trong chút chốc, Andrew đã đứng trước mặt Nga. Không khó để anh nhận ra Nga vì bộ dạng của cô khá nổi bật. Sau khi không gặp cô ở bãi đỗ xe, anh trở về khách sạn và lập tức liên hệ với phòng an ninh. Khi hình ảnh cô gái có bộ dạng đúng như những gì anh đã miêu tả hiện lên trên màn hình Camera. Họ đã lập tức báo cho anh biết. Và trong nháy mắt, anh đã tóm gọn cô một cách dễ dàng.
Không giống như những gì Nga đã tưởng tượng về vị ân nhân của mình. Người đứng trước mặt cô có khuôn mặt lạnh lùng đến khó gần, uy nghi lẫn hầm hố đến đáng sợ.
Andrew đưa đôi mắt sắc lạnh nhìn cô, đồng thời nắm chặt lấy cổ tay cô khiến cô đau điếng run run hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!