Chương 24: Cuộc gặp gỡ định mệnh.

"Anh và cô gặp nhau giữa một chân trời xa lạ. Gặp lần đầu đã không muốn có lần hai. Vì thế, cô luôn tin rằng, giữa anh và cô được gắn kết với nhau bởi một sợi dây vô hình có tên gọi mỹ miều là

"Định mệnh

"."

"KÉT

"

Tiếng xe thắng gấp vang lên thất thanh giữa không gian vắng lặng. Ánh sáng phát ra từ hai bóng đèn pha phía trước mũi xe là thứ ánh sang duy nhất giữa nơi hoang vu này. Màn mưa dày đặc giữa đêm đen tĩnh mịt khiến cho tầm nhìn phía trước bị hạn hẹp.

"Có chuyện gì vậy?

" Trong bóng đêm, từ hàng ghế sau, một giọng nam ôn tồn hỏi với lên phía trên. Dù bị bất ngờ vì cú nhoài người không mong đợi nhưng giọng nói vẫn rất điềm nhiên.

"Dạ, tôi cũng không biết nữa thưa ông chủ.

" Người tài xế có khuôn mặt lạnh như tiền lên tiếng.

Vũng nước sình lầy đỏ choét như máu bị kích động bởi lực thắng gấp tạo thành một đợt sóng văng cao đến tận kiếng xe. Cánh quạt gạt nước dập qua lại liên hồi, mờ ảo ẩn hiện trước mũi xe là một bóng người đang ngã bẹp trên vũng nước đỏ ngầu...

Người tài xế chẳng lấy làm gì gọi là hấp tấp hay lo lắng. Anh thong thã tháo dây an toàn rồi cầm ô bước xuống xe kiểm tra. Thái độ trầm tĩnh của anh giống như tai nạn vừa rồi chẳng có gì nghiêm trọng.

"Để tôi ra ngoài xem sao...

"

Trước mắt người tài xế là hình ảnh một người con gái nhỏ nhắn ướt sủng đang cố gượng dậy sau cú va chạm vừa rồi. Có lẽ, do quá hoảng sợ nên cô ta đã té xuống đường trước khi chạm người vào xe. Người tài xế tiến đến gần Nga, nhíu mày nhìn cô rổi hỏi gọn lỏn.

"Không sao chứ ...?

"

Nga im lặng không đáp, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào ánh sáng phát ra từ chiếc xe màu đen tuyền ẩn mình trong bóng đêm ngay trước mặt. Cô che mắt, cố gượng dậy nhưng không tài nào đứng lên được, sức lực của cô đã cạn kiệt mất rồi ...

Người đàn ông dù có lạnh lùng đến đâu. Khi nhìn thấy cảnh này cũng khó mà không động lòng trắc ẩn.

"Có cần giúp đứng dậy không ?

" Người tài xế nhìn Nga, xuống giọng hỏi.

Sau khi không đủ kiên nhẫn đợi chờ câu trả lời, và không cần biết Nga có đồng ý hay không. Người tài xế tiến đến gần cô với ý định đỡ cô đứng dậy. Thế nhưng, khi bàn tay anh vừa chạm vào vai cô thì đã hất mạnh ra, kèm theo sau đó là tiếng hét kích động hơi run run xen lẫn sự sợ hãi. Cô lấy hai tay ôm chặt lồng ngực, giọng khàn đặc, xướng lên nhưng không thể thốt nên thành lời vì đã cạn kiệt cả hơi thở.

"Tránh.. xa... tôi ra...

"

Người tài xế hơi bất ngờ và tỏ vẻ khó chịu trước thái độ thiếu lịch sự của cô gái, nhưng anh cũng cố kiên nhẫn giữ bình tĩnh, gặn hỏi lại lần nữa khi nhận thấy sự bất thường nơi cô. Quần áo bị rách tả tơi, trên áo còn loang lỗ những vệt máu đỏ tanh tưởi, khuôn miệng tái xanh vẫn còn rỉ máu nơi khoé môi.

" Tôi không có ý định lợi dụng cô. Tôi cũng không có thời gian để chờ đợi cô tránh sang một bên cho xe chạy tiếp.

" Người tài xế đứng lên, cất giọng đều đều dưới làn mưa ngày càng dày đặc.

Thấy Nga vẫn cúi đầu gục gật run rẩy dưới mưa, người tài xế thở dài nói tiếp. Ánh mắt anh nhìn cô chẳng biểu lộ một chút cảm xúc xót thương nào.

"Vì thế, một là cô tự đứng lên tránh ra chỗ khác, hai là tôi sẽ kéo cô đi... Nhanh lên, cô muốn thế nào?

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!