Chương 23: Ai sẽ dìu em qua nỗi đau này?

6 giờ chiều Campuchia.

Trời bắt đầu nhạt nắng. Bóng tối chập chờn ùa đến cũng rất nhanh. Trong thoáng chốc, bao trùm xung quanh Nga và người đàn ông trên chiếc xe gắn máy là một màu đen ảm đạm.

"Cô tên gì?" Người đàn ông hơi quay đầu ra sau hỏi.

"Nga..." Ánh mắt sợ sệt nhìn hai hàng cây vắng lặng không một bóng người.

"Người trong ảnh là bố cô à?"

"Vâng..."

Người đàn ông không hỏi gì thêm, im lặng lái xe. Thỉnh thoảng, lại hút sáo véo von. Qua làn kín hậu trước mặt, ông nhếch mép cười nhẹ khi nhìn thấy vẻ mặt bồn chồn của Nga.

Xe đã chạy được 30 phút nhưng không thấy dấu hiệu của điểm đến. Nga bắt đầu lo sợ..

"Sắp tới chưa chú?" Giọng Nga hơi run.

Người đàn ông ngập ngừng, cất giọng trấn an.

"Cũng sắp tới rồi... cô đừng lo..."

Trong lúc này, đầu óc Nga chỉ nghĩ đến nơi mình đang muốn đến. Ngoài ra, không còn thiết với bất cứ điều gì. Kể cả dấu chấm hỏi thoáng qua trong đầu rằng, vì sao có nhiều người ở Campuchia có thể nói tiếng Việt giỏi đến như vậy? Thế nhưng, cô chưa kịp cất lời hỏi thì người đàn ông đã hỏi ngược lại cô.

"Cô không lấy làm tò mò vì sao tôi có thể nói tiếng Việt sõi đến như vậy sao?" Người đàn ông hơi nghiêng đầu làm Nga e dè ngữa người ra phía đằng sau.

"Có..." Nga khẽ trả lời.

"Vì mẹ tôi là người Việt Nam. Bố tôi là người Campuchia..." Người đàn ông nhìn Nga qua kính chiếu hậu rồi nói. "Tôi thích lấy vợ Việt Nam."

"Vậy à..." Nga không tập trung vào cuộc đối thoại này, mắt chỉ dõi theo con đường dài thăm thẳm trước mặt.

Người đàn ông thấy cô không hứng thú nói chuyện nên cũng im bặt. Lúc này, cảm giác tĩnh lặng đến đáng sợ bao trùm lấy tâm trí Nga...

Một nỗi sợ hãi ngấm ngầm dần hình thành trong đầu cô...

Sau một hồi quanh co uốn lượn, xe dừng lại ở một ngõ cụt nơi góc đường vắng vẻ. Nga ngơ ngác nhìn mọi vật xung quanh, ánh mắt bồn chồn thấy rõ. Cô chưa kịp hỏi người đàn ông vì sao lại dừng ở đây, thì hắn ta đã gạt chống xe bước xuống, khuôn mặt lãnh đạm nhìn cô thèm khát, hiện nguyên hình là tên biến thái máu lạnh.

"Đây là đâu?" Nga nhìn bóng tối xung quanh, tay ôm chặc túi đồ trước ngực, miệng lắp bắp " Sao ông nói là đưa tôi đi sang casino Sunday?... Ông..." Vừa nói, cô vừa lùi ra phía sau cố thủ khi nhìn thấy gương mặt đầy vẻ gian tà của hắn ta đang nhìn cô chằm chằm.

Người đàn ông cười khanh khách, khuôn mặt tà ác bộc lộ rõ trước mắt Nga. Mới chiều đây thôi, Nga đã tin tưởng khi nhìn thấy khuôn mặt khá phúc hậu của ông. Thế là cô đã lầm to.

"Em gái, sao mà ngây thơ quá vậy. Ai rủ cũng đi như thế này sao?" Ông lấy tay vuốt ve khuôn mặt trắng bệch của Nga với ánh mắt thèm thuồng đầy dục vọng.

"Tránh xa tôi ra, đồ lừa đảo......" Nga đẩy mạnh tay hắn ra. Bước chân lùi ra phía sau nhanh hơn. Người khúm núm trong tư thế phòng thủ chỉ chực chờ cơ hội thoát thân.

Hắn ta bước những bước chân chầm chậm, không quá vội vàng. Hắn ta cũng chẳng tỏ vẻ gì gọi là nao núng. Bởi ở nơi hoang sơ, vắng lặng thế này, cô có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay hắn.

"Em tưởng em có thể chạy thoát khỏi bàn tay của anh sao cưng. Khôn hồn thì ngoan ngoãn nghe lời, chiều chuộng anh thì anh tha cho con đường về. Còn không thì ..."

Nói đến đây, hắn cười nhạt, nét mặt lộ vẻ thèm thuồng thân xác trước mặt, giọng nói đầy sự dâm dục. "Tuỳ vào sự biết điều của em... Lại đây nào, hay là chờ anh dùng vũ lực thì em mới sợ ..."

Nga bước thụt lùi theo từng lời nói kèm theo cái nghiến răng của hắn ta. Tim cô đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hai tay run rẫy bấu chặt túi đồ. Cô cố cất giọng van xin này nĩ.

"Xin ông, ông hãy tha cho tôi ... Tôi cần tìm gặp bố mình ... Mẹ tôi đang bệnh nặng, ngày đêm nhớ mong bố tôi ... Tôi xin ông ..." Môi Nga mấp máy, răng chạm vào nhau cành cạch.

Trong bóng tối, đôi mắt sáng quắc tà ác của người đàn ông làm Nga thấy lạnh ở sóng lưng.

Trời bắt đầu đổ mưa nhẹ hạt...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!