Sài Gòn.
Tháng 2 năm 1999...
Thấm thoát đã 3 năm trôi qua kể từ lần cuối cùng Nga về lại Sài Gòn để thăm gia đình.
3 năm, thời gian không quá dài, nhưng cũng không quá ngắn, để một cô gái Sài Thành vốn quen với cuộc sống núi rừng cảm thấy khá bỡ ngỡ khi về lại thành phố hiện đại, đông đúc và ồn ào này. Nơi đây, cô không còn được sống bình lặng giữa núi rừng Ba Tu yên ắng, không còn được nhìn ngắm những nương rẫy bậc thang trãi dài, không còn nghe thấy tiếng khèn, tiếng trống, tiếng thổi lá, tiếng trẻ con dân tộc Xơ
-đăng í ới gọi nhau. Và nhất là không còn nhìn thấy đồi chè xanh bạt ngàn tuyệt đẹp.
Lọt thỏm giữa dòng người đông đúc, ồn ào ở bến xe miền Đông. Nga ngơ ngác nhìn từng dòng người qua lại. Một cảm giác trống rỗng và lạ lẫm dâng tràn trong lòng cô.
Điều duy nhất có thể xua tan cảm giác đó ngay lúc này, chính là niềm vui sướng xen lẫn bồn chồn khi cô sắp gặp lại gia đình thân yêu, nhất là người mẹ già mà cô ngày đêm thương nhớ.
Nhân đón Nga ở bến xe. Anh mỉm cười nhẹ hỏi han và đỡ lấy túi hành lý từ tay cô.
Vốn là một cô gái nhạy cảm. Nên ngay từ ánh nhìn đầu tiên gặp lại Nhân, Nga đã nghi ngờ có điều gì đó chẳng lành đã xảy ra trong nhà qua nét mặt bồn chồn, lo lắng của anh trai.
"Có chuyện gì ở nhà hả anh? Em lo lắng suốt cả chặng đường dài.
" Nga ngồi phía sau xe, nghiêng người hỏi vọng lên phía trước.
Nhân chỉ ậm ừ không trả lời, chỉ chăm chú lái xe. Anh cũng ít trò chuyện dọc đường như thường lệ.
Nga bồn chồn không yên. Trong lòng chỉ muốn về nhà thật nhanh. Xe chạy được một quãng khá xa, cô mới bắt đầu nhìn dáo dát xung quanh đường. Đây không phải là con đường về nhà như mọi khi. Chẳng lẽ, cô đi quá lâu nên quên luôn cả đường về nhà. Chắc chắn là không, cô không đãng trí đến như vậy đâu.
"Ủa, anh Hai. Sao anh không chở em về nhà mà chở em đi đâu vậy?
" Nga tò mò hỏi.
"Về đến nơi rồi anh sẽ kể cho em nghe.
" Nhân e dè đáp, giọng nghe rất buồn càng khiến Nga lo lắng gấp bội.
Xe chạy vào một con đường ngoằn ngoèo ở quận 4. Sau một hồi quanh co, uốn lượn làm Nga xây xẩm hết cả mặt mày. Xe dừng trước một khu nhà trọ tồi tàn dành cho công nhân có thu nhập thấp.
Nhân và gia đình đã dọn đến đây từ tuần trước. Thấy Nga vẫn còn đang đứng ngơ ngác, tần ngần trước nhà. Nhân giục cô bước vào trong căn phòng nhỏ chừng 15 m2 vẫn còn lỉnh kỉnh đồ đặc chưa được tháo ra.
"Anh... chuyện này là thế nào?
" Ánh mắt Nga lộ vẻ hoang mang. Cô hỏi Nhân rồi đi thẳng ra phía sau nhà nhìn dáo dác
"Anh Hai, mẹ đâu rồi?"
"Mẹ đang nằm ở bệnh viện Chợ Rẫy...
" giọng Nhân nghèn nghẹn, ánh mắt buồn chua xót.
Mặt Nga biến sắc, tim đập thình thịch, hai tay cô run lên khi nghe tin bà Nguyệt phải vào viện. Cô lắp bắp hỏi dồn.
"Sao mẹ lại nằm viện? Bệnh tim của mẹ lại tái phát nữa sao? Lần trước gặp mẹ trên Ba Tu, mẹ vẫn còn vui khoẻ mà anh?
" Nga mếu máo hỏi.
"ừ...
" Nhân gật đầu.
"Thế mẹ giờ sao rồi anh? Mẹ không sao chứ anh? Sao anh không báo sớm hơn cho em biết? Anh Hai à, anh mau chở em vào thăm mẹ đi anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!