Chương 2: (Vô Đề)

Ánh nắng vàng nhẹ của mùa đông chiếu xuống những tờ giấy khổ lớn đủ màu sắc, tạo thành những gam màu lấp lánh vui mắt, làm giảm bớt đi vẻ đìu hiu, nhếch nhát trước trước căn nhà cấp 4 nhỏ hẹp và cũ kỹ.

Cuối con hẻm sâu hung hút, ngôi nhà nhỏ đơn sơ được quét vôi màu xanh nhạt đã phai màu, hoen ố những vết thấm nước lâu năm không được trùng tu, cùng với chi chít những vết nứt trên tường do bị xây dựng qua loa. Khoảng sân nhỏ trước hiêng nhà, được tận dụng hết cỡ để dành phơi những tờ giấy khổ lớn, vật liệu chính dùng để làm hàng mã...

Trong phòng khách nhỏ hẹp và ẩm thấp, nằm la liệt khắp nơi trên nền là những mẫu hình của những đồ vật được sử dụng hàng ngày, trông khá ngộ nghĩnh vì được cắt xếp, tạo hình lên từ những tờ giấy đủ màu sắc, chúng là những vật dụng được làm nên từ những bàn tay khéo léo của những người thợ làm hàng mã, những vật dụng từ dương giang gửi cho người cõi âm...

Bà Nguyệt, chủ nhân của ngôi nhà cấp 4 thấp bé kia đang đứng xếp lại những tờ giấy, rồi khệ nệ vát vào trong nhà, khuôn mặt cam chịu mệt mỏi nhìn chồng đang ngã nghiêng với chai rượu trên tay trong góc nhà sau.

"Ngày mai, bà lên trên đó lôi con Nga về đây cho tôi..."

Ông Thiên đặt mạnh ly rượu xuống nền gạch tàu cũ kỹ, đập hai tay vào đùi, lớn tiếng nói vọng ra nhà trên.

"Thì vài tuần nữa nó cũng về rồi, ông sao cứ lại..."

Bà Nguyệt nhỏ nhẹ trả lời bâng quơ để êm tai chồng. Chứ thực chất, trong lòng bà vẫn muốn Nga, cô con gái lớn trong nhà cứ định cư dài hạn ở nơi đang công tác. Mặc dù, công việc ở nhà đang cần người phụ một tay, nhưng bà vẫn cho phép Nga được ở trên ấy. Bà tin rằng nơi bình yên, thanh tịnh đó sẽ giúp cho tinh thần và sức khỏe của Nga được tốt hơn.

Nhưng, ông Thiên, ba của Nga thì suốt ngày một hai đòi gọi Nga về. Mỗi lần uống rượu say, ông lại lớn tiếng uy hiếp.

"Nếu bà và thằng Nhân không đi, thì để tôi đi..."

Dưới ánh mặt trời vàng nhạt, mái tóc đen đã nhuộm sợi bạc của bà trở nên óng ánh, bóng mượt, soi lên làn da đã xuất hiện nhiều nếp nhăn nơi khóe mắt, khuôn mặt đôn hậu vẫn thấp thoáng nét đẹp còn đọng lại thời tuổi xuân thì. Bà Nguyệt vẫn cặm cụi với công việc của mình, thở dài mệt mỏi, im lặng không trả lời. Bà biết tính chồng, đối đáp lại sẽ càng khiến ông thêm hăng máu.

Bà Nguyệt khống muốn Nga trở về nhà, vì bà biết rằng, ngoài viện cớ công việc nhà đang cần người giúp, ông Thiên còn có lý do khác muốn bắt Nga về lại Sài Gòn...

"Ủa, chị Nguyệt, có anh Thiên ở nhà không chị?"

Vừa nghe thấy giọng nói eo éo điệu đàng của bà Tư Mai từ ngoài ngõ vọng vào. Bà Nguyệt đã vội vàng chạy ra, kéo tay Tư Mai ra góc khuất, giọng run run không giấu vẻ sợ sệt.

"Bà đến đây làm gì? Về đi.... Ông nhà tôi đang ..."

Chưa nói dứt câu, bà Nguyệt đã thấy chồng đang đứng sừng sững ngay trước mặt. Vừa nhìn thấy Tư Mai, mặt ông Thiên dãn ra hẳn, vẻ mặt khó chịu lúc nãy thay thế ngay bằng nụ cười móm mém, để lộ chiếc răng đen trên hàm răng ố vàng vì thuốc lá. Ông lăng xăng mời Tư Mai vào nhà bằng giọng Huế đặc chủng. Tư Mai lem lém nhìn bà Nguyệt đang khó chịu ra mặt, nhưng vẫn nhanh chân ẻo lả bước vào trong nhà. Mấy tháng nay, mỗi lần, ông Thiên và Tư Mai gặp nhau, chỉ bàn mỗi việc gả chồng cho Nga.

Cả cái hẻm nghèo heo hút này, không ai không biết danh tính mối mai mát tay của Tư Mai. Bằng chứng là các cô gái mới lớn trong xóm đều được Tư Mai rỉ tai, giới thiệu ột tấm chồng Đài Loan để đổi đời. Trước những lời ngon ngọt về một cuộc sống sung sướng nơi xứ người cho bản thân, lại vừa có được một số tiền để phụ giúp gia đình. Nên các cô gái gật đầu đồng ý lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc mà không mảy may suy nghĩ...

Ông Thiên nghe nói đến số tiền 10 triệu nộp quan từ chú rễ ngoại mà thoái chí ra mặt, nên một mực ra lệnh vợ và con trai bắt Nga về lại Sài Gòn gấp. Bà Nguyệt vì thương con mà mỗi ngày phải chịu trận vì sự đay nghiến của chồng. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, bà cũng sẽ không bao giờ để con gái phải cam chịu một cuộc hôn nhân sặc mùi vật chất, không khác gì một cảnh mua bán con như thế này....

Nga bước xuống xe Bus, đảo mắt xung quanh bến xe miền Đông tìm người. Đây là lần đầu tiên, Nga về thăm nhà kể từ ngày cô chuyển công tác. Thời gian trôi qua nhanh thật, thoáng chốc đã 6 tháng! Cô rất nôn nóng được gặp lại người thân trong gia đình.

Vì là ngày cuối tuần nên bến xe khá nhộn nhịp. Giữa dòng người tấp nập, hối hả ngược xuôi, Nhân vẫn có thể dễ dàng nhận ra Nga, cô em gái kế của anh từ khoảng cách rất xa. Nga vốn có dáng người thanh mảnh, mình hạt sương mai nhỏ nhắn với mái tóc dài chấm lưng đen tuyền, óng mượt như làn suối mát dưới ánh mặt trời. Dù là con gái nhà lao động nghèo, nhưng dáng vẻ nhu mì và dịu dàng của Nga vẫn khiến nhiều người đối diện luôn nhầm tưởng cô là tiểu thư đài cát.

Và dù không có được vẻ đẹp hoàn hảo hơn người, nhưng Nga lại luôn nổi bật giữa đám đông với nụ cười tỏa nắng trên môi...

Vừa nhìn thấy Nhân, Nga đã hồ hỡi vẫy tay gọi, đôi môi hồng xinh xắn nở nụ cười tươi rói dưới ánh mặt trời. Cô ôm chiếc túi xách cỡ trung màu xanh rêu vào lòng, rồi chạy nhanh đến chỗ góc cây bàng, nơi Nhân đang đứng chờ bên cạnh chiếc xe honda cup 50 đã cũ kĩ.

"Anh chờ em có lâu lắm không?

". Nga vừa thở hổn hển vừa tươi cười hỏi.

"Không, anh cũng mới tới thôi ."

Kéo chiếc túi xách từ tay Nga, Nhân đặt lên phía trước xe. Rồi với tay lấy bịch nước mía mát lạnh đang treo lủng lẳng trên phía tay cầm xe đưa cho Nga. Nhân biết em gái rất thích uống nước mía, nên trên đường đến đây, anh đã tranh thủ ghé mua. Nhân âu yếm nhìn Nga đang chu môi hút cạn bịch nước mía một cách ngon lành rồi mắng yêu cô em gái.

"Em làm gì mà chạy hớ ha hớt hải, lỡ té thì làm sao?"

Lúc nào cũng vậy, Nga luôn nhoẻn miệng cười trừ trước những lời trách mắng quan tâm của ba mẹ và anh trai. Bởi cô biết, dù nói nặng hay nhẹ bất cứ điều gì, cũng là vì họ thương và quan tâm đến cô. Nga vốn bị bệnh máu loãng, nên làm gì cũng phải cẩn thận, tránh gây thương tích cho bản thân...

Nhân đá chống xe, rồi giụt Nga ngồi lên để hai anh em trở về nhà cho kịp giờ cơm trưa. Anh biết mẹ đang trông ngóng con gái yêu của bà trở về nhà. Dù thật tâm, trong lòng bà không muốn Nga về thăm nhà lần này một chút nào....

"Con với chả cái, tối ngày cứ đi biền biệt..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!