Chương 19: Ngày không anh.

"Em gửi tình yêu theo ngàn mây.

Để gió thổi về phía trời Tây.

Nơi có bóng hình anh chốn ấy,

Mà em đang ngóng trông từng ngày...."

Có người đã từng nói với Nga rằng "Chờ đợi là hạnh phúc" và Nga cũng đã từng nghĩ như vậy. Chính cô cũng đã từng nói, yêu xa chính là một sự thử thách của một tình yêu thực sự. Những người yêu nhau, vốn đã thuộc về nhau dưới sự sắp đặt của bàn tay định mệnh, thì dù có xảy ra bất cứ chuyện gì, có phải xa nhau bao lâu, cuối cùng thì họ cũng sẽ lại trở về bên nhau.

Nga tin Will, tin không mảy may suy nghĩ. Những lời anh nói trong khu rừng ngày hôm đó đã khiến cô hoàn toàn thay đổi những suy nghĩ của mình. "Yêu là hy vọng, yêu là tin tưởng tuyệt đối." Nếu còn yêu, nghĩa là cô phải luôn tin tưởng anh.

Những ngày đầu anh đi, cô nhớ anh đến quay quắc. Mỗi khi đêm về, lẻ loi trong căn phòng le lói ánh đèn dầu mờ đục. Không gian đen tối một màu ảm đạm bao trùm lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô. Cô cảm thấy ngạc thở, nỗi nhớ nhung như càu xé trái tim cô.

Cô nhớ anh từng ánh mắt đến nụ cười, từng lời nói dịu dàng, từng cái ôm ấm áp đến những chiếc hôn sâu sắc và ngọt lịm. Ký ức tuyệt đẹp giữa cô và anh chính là sức mạnh duy nhất giúp cô vượt qua được những ngày tháng chờ đợi.

Ngày đó, anh hứa sẽ đều đặn gửi thư về Ba Tu cho cô. Anh còn nói rằng, chưa đến lá thư thứ 10, anh đã có mặt tại đây để thăm cô. Chỉ 6 tháng thôi, cô và anh sẽ được sum vầy, lại được tay trong tay cùng sánh bước bên nhau trên những đồi chè xanh ngát rợp nắng vàng.

Anh nói rằng, mùa hè năm nay sẽ là mùa hè rực nắng vàng nhất của cả anh và cô. Bao hứa hẹn về một viễn cảnh tươi đẹp ngày càng khô héo dần khi 3 tháng trôi qua sau đó, cô không nhận được bất cứ tin tức gì về anh.

Từ ngày anh đi, chiều nào tan lớp học, cô cũng nhanh chân chạy đến đồn để hỏi thư. Đáp lại sự mong mỏi của cô chỉ là ánh nhìn thương cảm từ phía Tuấn. Anh trấn an cô.

Dù thực lòng, anh mong đây chính là sự thật.

"Có lẽ, thư bị thất lạc cũng nên. Hoặc là William bận học nên không có thời gian viết thư cho em."

Cô gật đầu tán đồng. Dù trong lòng ngỗn ngang như tơ vò. Thế nhưng sau đó, cô lại cố xua tan những hoài nghi của mình với những lý lẽ nhằm biện minh cho anh. Ừ, đúng là anh bận. Đây là mùa học cuối cùng của anh mà. Nhưng rồi cuối cùng, cô cũng không thể dối lòng mình với suy nghĩ hờn trách. Chẳng lẽ, anh không có một chút thời gian để viết thư cho cô dù chỉ là một dòng ngắn ngủi sao?

Ý nghĩ Will bận học rồi cũng nhạt dần theo thời gian. Niềm tin và hy vọng trong cô cũng ngày càng vỡ vụn.

Một năm sau đó, Will cũng bật vô âm tín, vụt biến như một làn khói nhẹ giữa đồi chè Ba Tu. Anh như một cơn gió đến rồi đi thật nhẹ nhàng. Chỉ còn để lại trong trái tim nhỏ bé của Nga một cảm giác lạnh lẽo mà không một ngọn lửa nào có thể sưởi ấm được.

Chiều nào, mọi người trong buôn cũng nhìn thấy Nga ngơ ngẩn đứng nơi đầu buôn. Ánh mắt vô hồn vẫn còn le lói chút tia hy vọng nhỏ sâu thẳm, lặng lẽ nhìn những chiếc xe buýt vô tình chạy vụt qua trước mặt. Tất cả đều lặng lẽ lướt qua và không bao giờ dừng lại. Chỉ để lại phía sau cô một làn khói đen kịt đến ngạc thở.

Xuân qua, hạ đi, thu sang, đông lại đến. Bốn mùa của vùng trời Ba Tu cứ trôi qua lặng lẽ như một vòng tuần hoàn vô cảm. Thời gian cứ xô đẩy nhau vụt qua, không thèm đoái hoài nhìn lại thân xác người con gái trong trang phục Xơ

-đăng ngày càng héo úa dần.

"Nga, em làm gì vậy? Em có sao không?"

Tuấn chạy nhanh đến con suối kéo tay Nga lại. Khi anh tình cờ nhìn thấy dáng người

thẫn thờ của cô cứ tiến đần ra xa phía dòng nước chảy xiết. Ý nghĩ cô đang tìm cách quyên sinh thoáng qua trong đầu khiến anh như chết lặng.

"Em làm sao thế? Vì một thằng đàn ông không ra gì, mà em định kết liễu đời mình một cách ngu ngốc như thế này sao?" Tuấn bấu lấy hai bờ vai trắng ngần xanh xao nhưng gầy guộc trơ xương của Nga lay lay mạnh và hét lên như muốn cô thức tỉnh.

Thế nhưng, những lời nói trách móc lẫn quan tâm của Tuấn vẫn không khiến cô tỉnh ngộ ra được một chút nào. Cô chỉ nhìn anh bằng ánh mắt ngây dại, ánh mắt buồn phẳng lặng như mặt nước hồ thu.

"Em có nghĩ đến gia đình không? Những người luôn yêu thương và cần em. Nếu như có tất cứ chuyện gì xảy ra thì anh vẫn sẽ luôn bên cạnh em. Điều này sẽ không bao giờ thay đổi. Em còn có anh..." Tuấn càng bấu xiết vào đôi vai gầy của Nga, mạnh đến nỗi tưởng chừng như năm ngón tay đang in dấu trên làn da trắng xanh xao của cô.

Nga vẫn không nói gì, chỉ có đôi mắt mệt mỏi nhìn về khoảng trời vô định. Đầu óc cô

giờ đây chỉ rong ruỗi với những ý nghĩ của riêng mình, trong một thế giới cô quạnh của riêng cô.

Tuấn kéo người Nga ôm siết vào lòng mình. Anh vừa nói vừa hôn nhẹ lên tóc của cô. Cùng lúc, bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen, dài, mượt và ươn ướt nước.

Nga khẽ đẩy nhẹ Tuấn ra, co hai cánh tay áp vào người mình như không muốn Tuấn có thêm cơ hội chạm vào. Cô cất khẽ giọng trầm khàn, đặc quánh sau những đêm dài lặng lẽ khóc vì thương nhớ người phương xa.

"Sao em phải chết? Will sẽ quay lại tìm em. Nếu như anh ấy không nhìn thấy em. Nhất định anh ấy sẽ buồn lắm... Anh ấy hứa sẽ quay lại mà. Em luôn tin anh ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!