"Tấm lưng anh rộng và ấm áp quá. Cô chỉ muốn tựa đầu lên mãi không muốn rời xa. Hơi ấm từ người anh cùng mùi bạc hà xanh ngát làm lý trí cô trở nên mê muội và không tài nào thoát ra được..."
Will vừa đáp chuyến bay từ Sài Gòn về lại Massachusett. Thời tiết tháng 1 ở đây trông ảm đạm như chính tâm trạng của anh ngay lúc này. Trông anh có vẻ khá mệt mỏi sau khi vừa trãi qua một chuyến bay dài. Anh nhanh chóng hoàn tất thủ tục hải quan rồi tiến nhanh ra cổng.
Đảo mắt xung quanh khu vực đón khách, không khó lắm để Will nhận ra Mark đang đứng giữa dòng nguời tấp nập. Vừa nhìn thấy Will, Mark đã vẫy tay cuời, rồi tiến đến giúp Will khiêng hành lý vào xe. Will cũng chẳng mang vát gì nhiều, nhưng Mark vốn rất tử tế với bạn bè. Đoán biết Will sẽ rất mệt sau chuyến bay, nên anh liền giành lấy hết phần hành lý từ tay Will. Will phì cuời, vỗ vai cậu bạn thân thay ột lời cảm ơn chân thành.
Cả hai nhanh chóng vào trong chiếc Truck hiệu Ford màu xám đang bị bao phủ bởi lớp tuyết dày, rồi tiến nhanh về nhà.
Trên đuờng đi, Mark tíu tít kể biết bao nhiêu là chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian 3 tháng Will xa rời nuớc Mĩ, cũng như tò mò hỏi thăm Will về chuyến từ thiện vừa qua.
"Chuyến đi thế nào?"
"Rất tốt đẹp. Tiếc là cậu không đến đấy cùng tớ..."
"Vậy à. Tớ cũng tiếc lắm nhưng biết làm sao được. Lần sau nhé, nhất định sẽ đi cùng nhau."
"Chắc chắn cậu sẽ mê mẩn Ba Tu. Phong cảnh rất đẹp, con nguời cũng hiếu khách..."
"Còn con gái ở đó thì sao?
" Mark tiếp lời, giọng bỡn cợt.
".... Rất đẹp!
" Khi trả lời câu hỏi này, trong đầu Will hiện lên hình ảnh một nguời con gái đang nở nụ cười tươi trong nắng sớm.
"Tốt, tốt! Thế là tớ đã gửi cậu đến đúng nơi rồi...
" Mark cười lớn, vẻ mặt thích thú.
Will mỉm cười nhẹ, không nói gì. Anh lơ đãng nhìn con đường phủ đầy tuyết trắng xóa dài thăm thẳm truớc mặt , lòng trĩu nặng nhớ nhung một nguời con gái đang ở cách xa anh cả nửa vòng trái đất.
Mới xa cô có 3 ngày thôi, mà sao anh đã thấy lòng mình nhớ thương da diết. Trái tim thổn thức như đang héo úa dần. Anh hiểu đuợc tình cảm của mình dành cho cô ấy, nhưng vẫn bất ngờ khi biết rằng, anh yêu cô ấy nhiều hơn cả những gì anh nghĩ.
Trở về nhà sau 3 tháng chu du ở hai đất nước xa xôi, Will thấy lòng mình thật trống trãi. Dường như, anh vẫn còn quen với nếp sống khi còn ở Ba Tu. Hồn anh như vẫn còn đang lưu lạc nơi miền đất hoang sơ đó. Và trái tim thì đã bị nguời con gái ấy giữ lại mất rồi...
Will không mở và xếp hành lý vội, anh chỉ ngã mình xuống giường rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ chập chờn. Trong con mộng mị, anh thấy mình vẫn đang còn ở Ba Tu....
---o---
New York, năm nay, tuyết rơi nặng hạt hơn những mùa đông năm trước.
Bà Đinh Ái Hậu, mẹ Will đang ngồi chải tóc cho cô con gái út Catherine nhưng mắt cứ
nhìn ra ngoài ô cửa sổ.
Tuyết rơi dày quá! Bà Hậu chép miệng. Trong lòng bà đang lo lắng ột nguời, người mà bà đã thầm chọn lựa cho cậu con trai yêu qúi của mình.
Có lẽ, hôn nhân sắp đặt là một chuyện hiếm gặp ở Mĩ. Vì thanh thiếu niên ở đây luôn muốn tự do chọn lựa bạn đời cho riêng mình. Những mặc định của cha mẹ luôn như gió thổi bên tai. Những người như bà cho dù ở nơi đâu cũng sẽ bị cho là cổ hủ. Nhung bà Hậu vẫn luôn nuôi hy vọng và chứng tỏ cho con trai bà biết rằng, người con gái này là một sự lựa chọn hoàn hảo của anh. Vả lại, Will vốn là một nguời con hiếu thảo, rất biết nghe lời cha mẹ.
Thỉnh thoảng, Catherine lại ngoáy đầu lên hỏi mẹ bằng giọng nói chậm chạp, đứng quãng và hơi cứng nhắc.
"Mẹ ơi, ... chừng nào... chị... Casey ... đến...?"
Bà Hậu nhìn con mỉm cuời, nhưng đôi mắt không giấu đuợc nỗi buồn sâu thẳm. Bà thấy lòng mình đau như cắt. Catherine của bà thật đáng thương. Vừa sinh ra, bé đã không may mang trong mình căn bệnh rối loạn nhiễm sắc thể (hay còn gọi là hội chứng Down). Dù đã hơn 13 tuổi, nhưng hình thể và trí óc của cô không khác gì một đứa trẻ lên 5. Nhiều nguời đã từng nói rằng, những đứa trẻ không may mắn bị nhiễm căn bệnh này, thường được sinh ra trong một gia đinh khá giả và giàu có.
Họ tin rằng, Chúa Trời vì thương xót nên thường ưu ái gửi những đứa trẻ bất hạnh này đến những gia đình vương giả, để họ có thể chăm sóc và bảo vệ đứa trẻ tốt hon. Dù lời truyền miệng này có thật hay không, nhưng có lẽ Catherine là một minh chứng điển hình.
Ngày phát hiện ra thai nhi không được bình thuờng, bà Hậu khóc ngày đêm vì thương
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!