Chương 12: Tạm biệt William!

Trời vừa sáng tinh mơ, sương vẫn còn rơi vãi khắp nơi, vạn vật vẫn còn đắm chìm trong một màu trắng đục mờ ảo. Những giọt sương lấp lánh như những viên kim cương ẩn mình trên kẽ lá, đang chờ đợi những tia nắng ấm áp đầu tiên chiếu rọi.

Nga cựa mình thức giấc. Mỏng manh trong trang phục người Xơ

-đăng, cô co mình vào người Will vì lạnh. Bàn tay cô nhẹ nhàng xoa xoa đôi tay Will như muốn truyền hơi ấm sang anh, mặc dù anh lại chính là người đã bao bọc lấy cô khỏi cái lạnh cắt da cắt thịt này.

Will vẫn còn đang ngủ rất say sưa. Anh không hề biết rằng, có người đang ngắm mình với ánh mắt dịu dàng. Nga nhẹ nhàng đặt tay lên trán anh, vuốt vuốt nhẹ những sợi tóc đang rủ lại vì lạnh. Cô muốn được nhìn thấy anh thật lâu để khắc ghi hình ảnh này trong tâm trí. Tay Will vẫn còn đang đặt trên người cô từ suốt đêm qua và không hề buông ra. Ngay cả trong giấc ngủ, anh cũng sợ mất cô. 

Nga khẽ nhấc tay Will ra khỏi người cô, nhưng anh đã thức giấc. Những tia nắng ấm áp đầu tiên hé rọi vào mắt làm anh nheo lại. Anh khẽ cười, kéo tay Nga.

"Chào buổi sáng, Camila Senensis!

Nga cười trước cách ví von của Will dành cho cô với loài hoa chè. Thực sự, đây có lẽ là một đặc ân dành cho cô, vì đó loài hoa mà cô yêu thích nhất.

"Sao em cười?"

"Biệt danh mới?"

Will nheo mắt, vẻ bí mật.

"Trước giờ vẫn vậy mà.... Em ngủ ngon không? Có lạnh lắm không?"

Nga không trả lời, chỉ lắc đầu.

"Chúng ta về lại buôn thôi anh."

Will giả vờ ủ rũ và mệt mỏi.

"Kéo tay anh lên đi "

"Làm gì có chuyện đó. Anh tự đứng lên đi.

" Nga chu miệng.

"Thôi nào, nhanh lên!"

Nga miễn cưỡng kéo tay Will dậy.

"Lẹ lên nào."

"Ấy dà, thực sự anh không muốn về buôn một chút nào."

-----

APhu đứng đợi Will và Nga ở chỗ hẹn hôm qua. Vừa gặp cậu bé, Nga đã lo lắng hỏi.

"Mọi chuyện ở buôn vẫn ổn hả em

" Trong ánh mắt Nga lộ vẻ lo lắng, bồn chồn.

Có lẽ, APhu còn quá nhỏ để hiều hết ngụ ý trong câu hỏi của Nga, nên cậu chỉ cười toe, gật gật đầu rồi dẫn đường.

Dù vậy, Nga vẫn cảm thấy bất an. Làm sao cô có thể không nghĩ ngợi được, cô không biết sẽ đối mặt với mọi người trong buôn như thế nào đây? 

Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Nga, Will siết nhẹ lấy bàn tay cô. Bằng ánh mắt dịu dàng, anh trấn an.

"Mọi việc sẽ ổn thôi. Em đừng quá lo lắng!"

Nga nhìn Will, nụ cười của anh như truyền thêm sức mạnh làm xua tan nỗi sợ hãi về những định kiến, những lời đàm tiếu của người đời. Cô có cảm giác, chỉ cần được nắm tay anh như thế này và đi tiếp hết cuộc đời còn lại, cô sẽ có thể vượt qua mọi mọi khó khăn trở ngại trong cuộc đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!