---
"Có lẽ, em không muốn nghe điều này. Nhưng anh muốn em biết rằng, cả đời anh chưa bao giờ thôi không yêu em...
"----
Trên ngọn đồi cao, heo hút nhất thành phố Đa Lạt....
Biển lửa đỏ thét gào bao phủ toàn bộ ngôi biệt thự bị bỏ hoang mấy chục năm nay. Những làn khói bụi mịt mù đen ngòm che khuất cả một vùng trời ảm đạm. Xung quanh ngôi biệt thự là những bãi đất hoang rộng thênh thang, không một bóng nguời. Những cây thông lâu năm sần sùi tro xác, dáng vẻ ủ dột, giuong mắt nhìn thảm cảnh đang xảy ra truớc mắt.
Dù bị ẩn chìm trong làn khói bụi dày đặc và lửa đỏ nghi ngút. Nguời ngoài nhìn vào, vẫn dễ dàng nhận ra, đây là một trong những kiến trúc kinh điển thời Pháp thuộc. Dòng thời gian đa khiến nó trở nên hoang tàn và bệ rạt, rêu phong bao phủ từng mảng dày đặc trên tuờng. Giờ đây, ngọn lửa hung hãn kia nhu muốn đua nó trở về với cát bụi một lần nữa. Kết thúc trong đau đớn, sau hon một thập kỷ bị nguời đời lãng quên.
Cái chết đôi khi lại là một sự giải thoát nhẹ nhàng nhất, đoạn tuyệt hết những đau thuong trên cõi đời này...
Bên trong ngôi biệt thự hoang...
Khói tro bụi bao phủ toàn bộ ngôi nhà hai tầng. Những đồ đạc cu ki còn sót lại bên trong, đều đang cháy nghi ngút và đang dần lan rộng...
Trên tầng 2, ngoài những âm thanh hừng hực của lửa và tiếng gỗ cây cháy đen roi rớt khắp mọi noi, là tiếng kêu gào thảm thiết của một nguời phụ nữ, xen lẫn tiếng nói thất thanh của một giọng nam ôn tồn, hòa cùng giọng nói yếu ớt nhu van nài khẩn thiết. Tất cả trở nên hỗn loạn hon, bởi hai thứ ngôn ngữ Việt
- Anh lẫn lộn.
"Hãy mang cô ấy đi. Nhanh lên! Làm on đi...
".
Chàng trai với khuôn mặt tuyệt vọng, đang thều thào van xin, cố nén con đau bỏng rát toàn thân khi bị một tủ gỗ lớn đang cháy nghi ngút đe lên nguời...
Lửa cháy khắp mọi noi, khói bụi khiến căn phòng vốn u ám càng thêm tối tăm...
"Không, em không thể bỏ anh ở lại, nếu chết thì chúng ta cùng chết...
".
Hoi thở dồn dập trong lời nói, cô gái vừa nắm chặt lấy bàn tay nóng ấm của nguời con trai đang bị nạn kia, vừa cầm chiếc áo khoác dập dập lửa.
" Im đi! Chúng ta sẽ sống,...
".
Một chàng trai cao lớn khác đang cố gắng dùng hết sức mình để nhấc tủ gỗ ra khỏi nguời nạn nhân. Nhung sức nặng và hoi nóng khiến công việc giải thoát cho nguời bị nạn gặp nhiều khó khăn.
Lửa vẫn cháy ngùn ngụt bao vây họ. Khói bụi bao phủ khắp mọi noi, những mảnh vỡ bị cháy roi lã chã trên nền nhà, chỉ trực nuốt chửng những nhân sinh bất cứ lúc nào. Tiếng đồ vật đỗ vỡ, tiếng ho sặc sụi vì khói nghe thật thê luong.
"Anh xin em, hãy đi ra khỏi đây, một nguời chết còn hon ba nguời phải chết...
" Tiếng cầu xin nhỏ dần đầy thểu não.
Nạn nhân cố gắng lấy hết sức lực còn lại để van nài. Nhung duờng nhu hai nguời kia đều không nghe thấy. Nạn nhân gần nhu gục hẳn đầu trên nền nhà bẩn thểu và sần sùi, mồ hôi roi vãi trên vầng trán cao thông minh, chảy thành một vệt dài lên đôi mắt đang dần khép lại...
"Anh sẽ không sao, anh sẽ sống mà, xin anh đừng nhắm mắt lại, xin hãy nhìn em đây...
"
Cô gái khuôn mặt nhem nhuốt đầm đia nuớt mắt, những lọn tóc bết chặt lên trán vì mồ hôi. Cô nắm chặt tay, vỗ vỗ nhẹ vào mặt nạn nhân.
"Em xin anh, hãy cứu lấy anh ấy...
". Cô xoay đầu về huớng chàng trai cao lớn, giọng thành khẩn và lo sợ tột cùng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!