Chương 9: Kế hoạch A

Dương Chi cuộn chăn, bọc chính mình thành một chú sâu mũm mĩm. Khấu Hưởng nhíu mày, bất đắc dĩ nhìn cô.

Được rồi, muốn canh cứ canh, anh dứt khoát lấy điện thoại ra bắt đầu chơi trò chơi.

Phòng khách trống trải, lạnh lẽo.

Dương Chi với anh mỗi người chiếm một bên sô pha, giằng co.

Chăn màu xanh biển, thoang thoảng mùi lông.

"Hắt xì."

Cô lại khụt khịt cái mũi.

"Cô đừng có làm bẩn chăn của tôi đấy nhé." Đại ca chơi trò chơi, thờ ơ nói.

Vì thế mấy cái hắt xì tiếp đó đều bị cô lấy giấy bịt trong lỗ mũi, không thở được, trông vô cùng khó chịu.

Một ván game của Khấu Hưởng nhanh chóng kết thúc, anh lạnh nhạt nói: "Bị cảm thì về phòng đi."

"Vậy anh phải đảm bảo không ra ngoài."

"……"

Anh không để ý đến cô, tiếp tục chơi game, xem ai kiên trì hơn ai.

Lúc này, Dương Chi khẽ lẩm bẩm, bắt đầu đọc bài tiếng Anh, Khấu Hưởng trừng cô một cái, cô lập tức hạ giọng, nhưng âm lượng đọc bài vẫn ở mức anh có thể nghe thấy, xong rồi lại đọc từ đơn.

Bất kể anh có nghe hay không, là gia sư, dù sao cô cũng phải làm chút gì, có thể đọc mấy từ đơn mấy câu, biết đâu anh nghe thấy lại nhớ được, bà Triệu từng nói trí nhớ của anh rất tốt, gần như chỉ cần nghe một lần là nhớ.

Điều này Dương Chi không hề nghi ngờ, Caesar hát rap, chứng tỏ khả năng ghi nhớ rất lợi hại.

Khấu Hưởng nghe cô đọc tiếng Anh, ghét bỏ nói: "Tiếng Anh của cô do giáo viên thể dục dạy hả?"

"Có giỏi thì anh đọc đi, xem ai tốt hơn ai."

"Bớt dùng phép khích tướng với tôi đi." Khấu Hưởng cười lạnh một tiếng: "Tiếng Anh của ông đây thế nào cũng tốt hơn cô nhiều."

Dương Chi bĩu môi: "Trước đây ở trường cũ, tiếng Anh của tôi từng đứng đầu cả trường đấy."

"Trong giải đấu MC freestyle battle Trung Quốc – Mỹ lần thứ 13, tôi từng dùng tiếng Anh đánh bại rapper người Mỹ, giành được giải quán quân đấy."

Tuy anh nói với vẻ bâng quơ, nhưng ánh mắt lại rất kiêu căng.

Dương Chi:……

Thế này, đúng là không so sánh được.

Hai người anh một câu cô một câu, ngược lại Khấu Hưởng cũng không chê cô phiền. Trong nhà lạnh lẽo, có thể có người cùng đấu võ mồm, trong lòng cảm thấy khá thú vị.

Hai người đấu võ mồm, khoảng cách dường như cũng được kéo lại gần. Lúc này Dương Chi hoàn toàn không sợ anh, còn coi anh trở thành bạn của mình, thế nên ôm chăn ngồi sát lại gần anh.

"Làm gì đấy."

"Lạnh."

"Lạnh thì về phòng đi."

"Tôi không về."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!