Trước đây Dương Chi chưa từng thấy bộ dáng lúc lái xe của đàn ông quyến rũ, nhưng vừa rồi khi Khấu Hưởng khởi động xe, cô chợt cảm giác anh trong mắt cô thật hấp dẫn.
Đương nhiên, nếu là người đàn ông khác thì cô cũng chẳng cảm nhận được hương vị này, có thể còn liên quan đến loại xe nữa, dù sao hiện tại cô đang ngồi trong một chiếc siêu xe tầm cỡ thế giới cơ mà.
Đàn ông cũng không ngoại lệ, phải phô bày những thứ tốt đẹp nhất của mình với người thương, nhan sắc đẹp đương nhiên là chiêu thường dùng, nhìn nhiều sẽ thấy bình thường, nhưng quyền thế và tiền bạc lại vĩnh viễn là giá trị hấp dẫn lớn nhất của đàn ông, huống chi, người đàn ông này đẹp trai nhưng không đơn giản, anh đẹp đến mức phụ nữ nhìn vào chỉ muốn hét.
Hiện giờ con công đực loè loẹt này đang bước đến trước mặt Dương Chi, xoè ra toàn bộ cánh chim, sức hấp dẫn trí mạng khiến người khác không thể chối từ.
Dương Chi liếc nhìn ghế sau theo bản năng, không gian bên trong vô cùng rộng rãi.
Khấu Hưởng bắt gặp ánh mắt này của cô, không nhịn được nở nụ cười: "Em đang nghĩ gì thế?"
Dường như bị nhìn thấu tâm tư, mặt Dương Chi đỏ lên: "Em chẳng nghĩ gì cả, anh tập trung lái xe đi, nhìn em làm gì."
Mắt Khấu Hưởng nhìn thẳng phía trước, khóe miệng vẫn không kìm được cong lên: "Hôm nay anh không thể thỏa mãn nguyện vọng của em được."
Mặt Dương Chi càng thêm nóng bừng: "Em có nghĩ gì đâu."
"Trong xe có độ khó rất cao, lần đầu tiên chỉ sợ rất khó dùng tay chân."
"……"
Dương Chi nói: "Sao trước đây em không nhìn ra anh đen tối như vậy nhỉ."
Khấu Hưởng đáp trả: "Anh cũng không biết em lại giả dối như vậy, nghĩ gì cũng không dám nhận."
Cô thật sự không muốn nói với anh thêm một câu nào nữa!
Sau đó xe đỗ dưới siêu thị một lát, Khấu Hưởng nói chúng mình không thể đói bụng được, đi siêu thị mua chút rau dưa trước rồi về nhà nấu cơm.
Điều này Dương Chi rất tán thành, bụng cô đã sớm đói đến kêu ùng ục.
Vì thế hai người đẩy xe mua sắm dạo siêu thị.
Trong thời gian này, khách hàng cũng không quá nhiều, hoàn toàn không phải chen chúc xếp hàng, hai người lấy thức ăn trong quầy rau củ quả, Dương Chi nhờ Khấu Hưởng đeo giúp cô túi xách, còn cô đến quầy thu ngân trả tiền, Khấu Hưởng tiện tay rút ví của mình ra đưa cho cô.
Lúc Dương Chi mở ví trả tiền, chợt nhìn thấy một bức ảnh, đó là bức ảnh chụp chung của mọi người vào trận thi đấu bóng rổ năm xưa, sau khi cô nhảy aerobic.
Cô mặc áo phông và chân váy, Khấu Hưởng lại mặc một bộ đồng phục màu đỏ, hai người được cả nhóm bạn vây xung quanh, Khấu Hưởng đứng sau Dương Chi, Dương Chi giơ tay hình chữ V, cười rạng rỡ.
Còn Khấu Hưởng đứng sau trông rất nghiêm túc, một bàn tay đặt trên vai cô, một cái tay khác cũng học theo cô giơ hình chữ V.
Lúc ấy anh rất ít cười, vẻ mặt nghiêm nghị, cũng rất ít khi chụp ảnh.
Bức ảnh này là một trong số những bức ảnh hiếm hoi mà anh chụp thời đó, mặt banh ra trông lại có vẻ đáng yêu.
Lúc đó trên khuôn mặt của hai người tràn ngập vẻ ngây thơ trong sáng.
Đến khi Dương Chi ngẩng đầu lên, cách đám đông, chàng trai khôi ngô cao ráo của cô đứng bên quầy hàng, đã là một người đàn ông trưởng thành có thể gánh vác tất cả.
Thời gian trôi đi thật nhanh.
Cùng Khấu Hưởng đi ra khỏi siêu thị, Dương Chi ôn lại kỉ niệm năm xưa, còn anh kiên nhẫn lắng nghe, khóe miệng cong lên khẽ cười.
Năm đó vì chuyện bức ảnh này, Dương Chi còn từng ăn dấm, nói trong ví tiền của đàn ông chỉ được để ảnh của người phụ nữ quan trọng nhất.
Khấu Hưởng gãi đầu, hỏi không thể để ảnh bạn bè sao, ai lại đưa ra quy định bá đạo như vậy.
Cho nên hiện tại bên trong bức ảnh được kẹp vào ví anh có người con gái anh yêu nhất, những người anh em tốt nhất, có toàn bộ năm tháng thanh xuân tốt đẹp nhất và những hồi ức đáng quý nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!