Mùa hè đầy nắng, từng mảng mây đỏ rực rải cuối chân trời, ráng mây tựa như màu lửa.
Xế chiều, trấn cổ vô cùng thanh tĩnh.
Dương Chi ngồi trên ghế đá gồ ghề trong sân, mẹ cô ngồi phía sau, giúp cô chải mái tóc dài đen nhánh.
Tóc dài trút xuống, tựa như thác nước.
"Mẹ, mẹ tết tóc sát da đầu giúp con đi.
"
Mẹ cô đặt lược xuống, kinh ngạc nói: "Trước đây không phải con không thích tết kiểu đó sao?"
"Bây giờ con lại cảm thấy rất đẹp.
" Dương Chi mím môi: "Con có gặp một số người trong thành phố, bọn họ cũng tết kiểu đó ạ.
"
Đều là bạn bè của Khấu Hưởng, một số rapper rất cá tính, tết kiểu này trông có vẻ không giống với bím tóc bình thường.
Mẹ cô cầm dây buộc tóc, thuần thục vén tóc cô lên, tết cho cô mấy bím tóc nhỏ: "Không cần quá nhiều, mấy cái là được rồi, mang nhiều màu sắc, nhưng cũng không khác người, rất đẹp.
"
"Vâng ạ.
"
Tính cách mẹ cô vốn dịu dàng, không thích những thứ màu mè, Dương Chi thừa hưởng tính cách này của mẹ cô, bên ngoài dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng… Trong lòng cô lại có thứ gì đó, kìm nén, rục rịch, khát khao xé rách vẻ ngoài bình tĩnh này, khát khao phá kén mà ra.
"Mẹ, có một bí mật con muốn nói cho mẹ.
"
Mẹ cô nhẹ nhàng quấn một lọn tóc thành vòng tròn ở đầu ngón tay, sau đó quấn vào giữa một lọn tóc khác.
"Mới vào thành phố một chuyến, trong lòng đã có bí mật rồi hả?"
"Vâng ạ.
" Dương Chi gật đầu: "Con vẫn chưa nói cho ai biết, con mang về kể cho mẹ nghe nè.
"
Bà ngồi xuống bên cạnh Dương Chi: "Có bí mật gì thế, kể cho mẹ nghe nào.
"
Mặt Dương Chi thoáng ửng hồng: "Con có người thương rồi.
"
"Thảo nào, vừa rồi xuống xe, mẹ thấy con khang khác, hóa ra Tiểu Chi Nhi nhà chúng ta trưởng thành rồi.
"
Dương Chi ngượng ngùng giận mẹ: "Mẹ, mẹ nói gì thế, buồn nôn gần chết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!