Rốt cuộc Dương Chi cũng biết được chuyện về sợi dây đỏ từ Thời Tự.
Thời Tự nói, cô xem như nắm bắt đúng lúc, một năm trước Khấu Hưởng không như bây giờ, khi đó tính cách của anh còn nóng nảy hơn nhiều, cả người âm u tối tăm, đi đến đâu, nơi đó sẽ có áp suất thấp, tràn ngập năng lượng tiêu cực. Cũng không sáng tác như bây giờ, mỗi tối đều hoà nình trong quán bar, uống rượu hút thuốc đánh bài, nếu không thì đánh nhau với người khác, vô cùng đáng sợ.
Thẩm Tinh Vĩ thích thú ngó sang, cũng góp chuyện.
"Sau đó vào một buổi tối, có một cô gái tới quán bar, vóc dáng nho nhỏ, tóc thẳng dài, đôi mắt đen láy như vì sao, giống như loli bước ra từ manga."
Thời Tự khinh thường nói: "Anh chỉ chú ý mỗi diện mạo người ta, không ngờ lại nhớ rõ như vậy."
"Đương nhiên, đó chính là cô gái có thể khiến Caesar nằm sấp, đương nhiên tôi rất ấn tượng."
Dương Chi suýt chút nữa sặc nước: "Gì cơ?"
Bùi Thanh gật đầu: "Cậu không nghe nhầm đâu, cô gái kia khiến Caesar phải chịu thua, thân thủ vô cùng lợi hại, vừa trông cũng biết là người có võ, khẳng định từng học Taekwondo Karate… Dù sao cũng vô cùng trâu bò."
Dương Chi khó hiểu hỏi: "Khấu Hưởng xảy ra mâu thuẫn với cô ấy ư?"
Thời Tự nói: "Không biết, nhưng có vẻ cô ấy rất quan tâm đến cậu ấy, ngày nào cũng tới quán bar tìm cậu ây. Có thể do bộ dáng sa đọa sa sút tinh thần của cậu ấy làm cô ấy ngứa mắt. Nhưng cũng thật là trâu bò, trên đời này không ai có thể trị được Caesar, nhưng cô gái mạnh mẽ kia, có thể kiểm soát cậu ấy."
Bùi Thanh nói: "Cho nên, còn phải lấy bạo chế bạo."
Thẩm Tinh Vĩ bĩu môi: "Rất nhiều lần, ở ngay bên cạnh quầy bar, cô ấy xách cổ áo Caesar lên, trực tiếp giơ tay đánh, không hề để lại cho cậu ấy chút mặt mũi nào, Caesar hoàn toàn không phải đối thủ của cô ấy, trừ ngoan ngoãn nghe lời, không còn chiêu nào khac, thế nên sau đó một thời gian rất dài, chỉ cần Caesar thấy cô ấy đến bar, sẽ nhắm thẳng vào phòng vệ sinh nam mà chạy, sợ hãi như chó cụp đuôi vậy."
Dương Chi ngây người, hoàn toàn không thể tưởng tượng ra Khấu Hưởng sẽ sợ một người đến mức đấy.
"Thế cô gái kia là ai?"
Thời Tự nói: "Tuy cô ấy có khuôn mặt loli, nhưng có thể nhìn ra lớn tuổi hơn tất cả chúng tôi, chúng tôi hỏi Khấu Hưởng, cậu ấy chỉ sầm mặt nói là đối thủ một mất một còn của cậu ấy. Sau đó có một lần, cô gái kia lại đến quán bar tìm Caesar, gặp mấy tên côn đồ mới tới không biết điều đùa giỡn cô ấy, không biết thế nào, cô ấy vẫn luôn chịu đựng không phát tác, để mặc bọn chúng nói lời bẩn thỉu, suýt chút nữa đã động tay động chân.
Đến cuối cùng, ngược lại là Caesar không chịu nổi, tiến lên dạy dỗ mấy tên côn đồ kia một trận, khi đó chúng tôi cho rằng Caesar vô cùng ghét cô ấy, không nghĩ tới sẽ ra tay, vô cùng bất ngờ."
"Buổi tối hôm đó Caesar đánh nhau đến nhập viện, trong bệnh viện cô gái kia vẫn luôn săn sóc cậu ấy, ở bên cô ấy, Caesar giống như một chú cừu con vậy, cô ấy nói gì cậu ấy cũng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu, vô cùng ngoan ngoãn, chúng tôi quen Caesar nhiều năm, chưa từng thấy cậu ấy dịu dàng như thế."
Thẩm Tinh Vĩ đưa ra kết luận: "Cho nên đàn ông ấy mà, phải **."
"Mẹ nhà anh." Thời Tự đạp cậu một cái: "Cô gái kia ở cạnh Caesar, đôi mắt kia cái mũi kia, quả thật như khắc ra từ một khuôn, chúng tôi đều nghi ngờ, cô gái kia là con gái riêng của bố Caesar."
"Vậy rốt cuộc có phải hay không?" Dương Chi tò mò hỏi.
"Sao tôi biết được, chuyện này Caesar không nhắc tới, dù sao cô gái kia rất giống cậu ấy."
"Sau lần đó, quan hệ giữa hai người bọn họ trở nên tốt hơn, Caesar không còn vừa nhìn thấy cô ấy là nóng nảy như trâu đực, cô ấy cũng không đánh cậu ấy nữa, hai người thường xuyên ngồi cùng nhau uống rượu nói chuyện, dần dần, tính tình Caesar tốt lên rất nhiều, không còn say rượu, bắt đầu chú tâm vào sự nghiệp ca sĩ, tóm lại, tất cả đều tốt lên."
Thời Tự lập tức giải thích: "Nhưng cô đừng hiểu lầm, không phải bạn gái, cô gái kia có bạn trai, chúng tôi đoán chắc chắn cô gái kia có quan hệ huyết thống với Caesar, nếu không sao hai người có thể giống nhau đến thế."
"Trên tóc cô gái kia luôn buộc một dây buộc tóc màu đỏ, ai thấy dây buộc tóc màu đỏ kia đều sợ hãi, không dám trêu chọc."
Dương Chi bỗng nhiên nhớ ra: "Lần đầu tiên tôi tới đây, Caesar buộc một sợi dây đỏ lên tóc tôi, sau đó không có người đàn ông nào dám đến nói chuyện với tôi nữa."
"Đúng rồi, những ai ở trong quán bar này đều biết, người buộc dây đỏ không thể động vào, đó là người Caesar muốn che chở."
Dương Chi gật đầu, trong lòng càng thêm tò mò, mà cùng lúc đó, còn có ấm áp dâng lên trong lòng.
Lúc này trên sân khấu vang lên tiếng nhạc, Caesar và Mon đều đã đứng trước sân khấu, MC đứng giữa bọn họ, tuyên bố trận battle đối kháng giữa hai người sắp bắt đầu.
Cả khán phòng tràn ngập tiếng hoan hô hò reo.
Vẫn quy định cũ, ném tiền xu, mặt số ngửa, Caesar hát trước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!